Chồng chỉ biết đi làm kiếm tiền, đưa tiền cho vợ hàng tháng, chăm sóc gia đình, ngoài ra không có việc gì khác nữa.
Không phải tôi cầu toàn, mong ước một người chồng hoàn hảo. Chỉ là, cuộc sống không phải chỉ có công việc và đồng tiền, cuộc sống vợ chồng cần những chuyến đi chơi, những buổi hẹn hò, những lúc chia sẻ tâm sự ngọt ngào với nhau. Nhưng cuộc sống của tôi vô cùng cứng nhắc và ngột ngạt.
Thời gian yêu nhau, anh đã là người khô khan rồi nhưng không ngờ tới khi cưới nhau về, chồng lại là người mô phạm đến vậy. Anh sinh ra trong một gia đình gia giáo, là một người đàn ông thư sinh, chăm chỉ học hành và làm việc. Ngày đó, chính những đặc điểm ấy của anh đã khiến tôi mê muội. Tôi nghĩ anh như vậy thì sẽ là người chồng tốt, yêu thương vợ con. Nhưng tôi thật không ngờ, anh sống một cách cổ hủ, cứng nhắc, chán nản… Anh coi trọng lễ nghĩa đến mức, chuyện gì anh cũng phải xin phép gia đình anh, từ trên xuống dưới, từ ông nội tới bố mẹ dù là chuyện cỏn con. Anh chẳng quyết định việc gì cả, tôi thì tất nhiên là không có quyền. Vì theo anh, nếu không nói ra lúc ông bà biết chuyện, bố mẹ biết chuyện lại trách móc ngại lắm! Cái đó thì tôi không hài lòng nhưng thôi, con cháu ngoan thì có thể chấp nhận được, tôi bỏ qua. Nhưng cái chuyện anh ham việc, bỏ bê gia đình, thật sự khiến người vợ như tôi cảm giác, mình đang sống với một cỗ máy chứ không phải chồng.
Từ ngày cưới nhau về, anh chưa bao giờ biết đưa vợ đi ăn, đi dạo phố, đi chơi với bạn bè. Cứ đi làm về là vùi đầu vào cơm nước cho cả nhà, rồi ăn uống, xong rồi lên phòng ngủ nghỉ. Tôi có đòi đi thì anh bảo, còn bận việc, công việc cơ quan bề bộn, anh không thể nào đi đâu được. Mỗi khi tôi nói, việc ở công ty không nên mang về nhà thì anh lại bảo tôi: “Làm việc phải có tâm huyết, dù gì thì cũng phải làm tròn trách nhiệm chứ đừng kiểu làm cho xong rồi nhận lương cũng chẳng xứng đáng gì”. Tôi nào nói với anh là tôi làm ăn lung tung, chỉ là anh làm quá lên mà thôi. Anh nói như vậy thì tôi chẳng còn hứng thú gì.
Suốt ngày anh chúi mũi vào công việc nhưng không biết anh có công trạng gì đâu. Làm thì cũng vài đồng bạc, đưa cho vợ con rồi cũng có tiền để dành ra đâu mà anh cứ lúc nào cũng việc việc. Giống như anh làm chuyện gì cao siêu lắm không bằng. Suốt ngày anh chỉ cắm đầu vào cái máy tính, không để ý tới cảm xúc của vợ con thì sống kiểu gì. Đã thế lại còn mô phạm, lại còn như ông cụ, suốt ngày nguyên tắc. Mở mồm ra thì nói chuyện tuân thủ. Tôi cảm thấy chán lắm rồi!
Sống với người chồng như thế khác nào sống vô hình. Tôi thực sự không muốn tiếp tục chuyện này, nói mãi thì chồng không nghe. Nhưng vì chuyện đó mà bỏ chồng thì đúng là vớ vẩn… Tôi không biết nên trị chồng thế nào đây!
Theo Eva.vn
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014
Cười ra nước mắt với chuyện đi đẻ
Đời này kỳ cục à nha… phàm trai gái yêu nhau là cứ phải mần tí… lúc bé thì nắm tay, lớn hơn chút thì ngồi dóng xe đạp, hoặc ôm eo… trưởng thành thì hôn hít tít mù…rồi từ lúc nào không biết, bỗng dưng mần tí!!!
Mà đã yêu thì yêu cho trót, mần tí rồi thì lấy ai cũng vậy, lấy dùm em em cám ơn… Lấy em về, ngoài việc biến em từ công chúa thành nô tì đầu tắt mặt tối ra, thì thôi chúng ta mần tí trẻ em cho bằng bạn bằng bè…
Thế là chửa đấy! Đời kỳ cục à nha, lúc nhìn người ta chửa thấy hay ho kỳ lạ… giờ mình cũng chửa như họ… không hề kém ai. Lại từ con nô tì lên làm công chúa trong 9 tháng 10 ngày… ăn như thuồng luồng, ngủ như gấu trúc, rảnh rỗi thì shopping lướt web đọc “nhật ký đi đẻ” thở thở hít hít chờ ngày lên thớt.
Đọc bao nhiêu nhật ký đi đẻ, là bấy nhiêu lần gai ốc phủ đầy vai em. Thật chẳng phụ nữ nào hình dung được chuyện mình đi đẻ sẽ ra sao. Có giống người khác không? Có đau không? Con mình sinh ra sẽ như nào??? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu, đặc biệt là những tuần cuối cùng của thai kỳ, khi con đạp đòi ra, bụng to khó ngủ… lúc ấy chỉ còn nghĩ được một điều ” đi đẻ”
——–
Chuyện mình đi đẻ thì như zầy.
9 tháng trôi qua, Mins vẫn nằm trong bụng mẹ, dự sinh 10/10 mà gần 7 ngày trôi qua mẹ vẫn dửng dưng không hề có dấu hiệu sẽ đẻ. Trước khi sinh mình đã học đủ 100 chiêu tiền sản., tự tin đừng hỏi… người ta đẻ được mình cũng đẻ được! Nhất định đẻ thường cho con được sinh ra tự nhiên. Tuy hàng họ sẽ hỏng đôi chút nhưng rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy
Tuy nhiên trong 7 ngày tiếp sau ngày dự sinh trôi qua, Mins vẫn nằm trong bụng, mình thì mỗi ngày một thêm nao núng.
16/10, mình nghĩ, hay mai đến nhà BS theo dõi, bảo bà ấy mổ cho một nhát, lôi Mins ra. Bao nhiêu đứa đẻ trước mình đều bảo đẻ mổ chẳng hề đau đớn, nhàn tênh! Mẹ mình lục tục xem ngày giờ, chọn âm dương các kiểu.
16/10, sáng đi VS, thấy có 1 vệt hồng mỏng dính như máu cá, mình nghĩ có khi là máu báo. Nhưng sau đó chẳng thấy dấu hiệu gì nữa. 3h đến nhà BS, BS cho nằm lên ghế thò tay vào ngoắng một hồi bảo đi về. Nếu tối đẻ thì đẻ, nếu khôgn hôm sau 10h sẽ mổ ( sau này mới biết, bà ấy bấm cho mình 1 nhát để mở thêm CTC)
Chiều 4 về đến nhà, bắt đầu đau bụng 15′ một cơn… mình nghĩ thầm chắc sắp đẻ thật nhưng bét ra phải sáng mai đợi đẻ mổ ( lúc đấy vẫn ngu thế), 5h đau lắm rồi… 10′ một cơn. Các mẹ bảo vào viện thôi… mình lại loanh quanh “con đợi chồng con về đã, vào giờ này giao ban, sẽ bị khám 2 lần”. Sau đó mình đi tắm câu giờ và gọi Body về, cứ nghĩ đi đẻ mà không có chồng thì hãi lắm, chính hắn là người làm mình ra nông nỗi này cơ mà.
Chịp, tắm xong thì cơn đau có vẻ mạnh hơn và bạn Mins cứ gò cứng cả lên. Mình bèn gọi taxi vào viện, cầm hồ sơ và các thứ của bà đẻ. Chỉ đạo mẹ là cái làn này nếu con được đẻ thì hãy mang đi, nếu con về thì thôi, cái làn này mang khi đẻ xong rồi, để dùng mấy hôm ở viện. Mình vào viện…
7h tối nhập viện xong xuôi, quần áo viện đàng hoàng chỉnh tề. Trong phòng đẻ, chị em ra vào tấp nập, ở phòng đẻ thẳng cửa vào, có 1 chị đang nằm dạng chân thẳng ra cửa, hàng họ từa lưa… vừa nằm vừa kêu ghê rợn.
Mình đôi phần nhụt chí… trông cậy cả vào đám người nhà đứng bên ngoài gồm 1 chồng, 2 mẹ. Đội hình nhà mình cặp lồng cơm nước xủng xiểng, đứng ngồi nhẫn nhộn. Mình chuồn ra ngoài đứng, lúc chưa đau thì nói cười phớ lớ, đùng 1 cái lên cơn đau thì cứ Body mà vịn mồm thở phì phò. Một lúc mình lại tráng vào phòng, lúc sau lại tráng ra ngoài cửa… tâm lý chung của các bà đẻ, cứ thích gần người nhà. Mình ăn đc 1 bát cơm và sau đó BS cho 1 viên đút đít để đi ị… Lần đầu tiên trong đời Body phải cho mình đi ị… thật là thảm cảnh cho cả anh và mình. Đời đến giờ mới biết dư lào là kinh nghiệm thực tế…
Khi cơn đau đã 5′/ lần mình khỏi đi chơi mà vào phòng chờ đẻ nằm. thi thoảng các bác sỹ lại tuần một vòng, bảo chị em nằm lên, dạng chân ra, BS thò tay vào ngoắng phát, đọc to lên cho lũ SV thực tập ghi lại: mở 4 phân, mở 3 phân, chưa mở … vvv…
Bây giờ thì đúng là nếm mùi đau, cơn đau mỗi lúc một dài hơn. Mình nằm nghiêng trên chiếc giường cố gắng hít thở, mắt nhìn đồng hồ. Đúng 5′ cơn đau lại đến 30 giây, sau đó lại đi rồi lại đến đều đặn… Dù đã cố gắng hít thở nhưng đau vãi đạn, hai tay mình nắm cái cây truyền như có thể xoắn nó thành cửa sắt hoa sen hay hình hài quằn quại đẹp tươi nào đó. Đôi khi mình kết hợp phương pháp: Thử gào thét xem có đỡ đau hơn không, nhưng càng gào lại càng đau, càng đau lại càng mệt. Thế là mình lại chuyển về thở đều và thở nhanh y trong lớp tiền sản. Người ta bảo đau đẻ, cứ hò chồng ra mà chửi cho hết đau. Vớ vẩn, chồng nó tốt thế, mần mình sướng thế… Lúc đấy sao ko chửi, giờ hà cớ gì lại chửi… Mình nghĩ thế nên chỉ nằm thở phì phò…
Mỗi khi BS khám, mình lại nói như cái máy: Cô ơi đau quá, cô giúp cháu nhé!
Các giường bên, mỗi người đau đớn kêu la một kiểu. Ngoài hành lang tiếng kêu trong phòng đẻ còn ghê rợn hơn nhiều. Tiếng quát của BS kiểu như: Sao cô bò lồm cồm thế, đứng dậy mà đi! vvv Có thích đẻ không mà hét…vvv cứ như từ thế giới nào vọng lại
Cơn đau đẻ là những cơn đau kỳ lạ, không giống bất cứ một cơn đau nào mình đã từng trải qua. Nó đảo lộn mọi thứ, xoắn vặn cơ thể và không có cách nào rũ bỏ. Gần như cả cơ thể bị nhào lộn tùng phèo, chỉ muốn bấu víu vào đâu đó cho khỏi rơi tuột khỏi cái vũ trụ loáng nhoáng này
Đêm ấy có 1 ca, 1 cô gái 19 tuổi đẻ, em này khóc lóc tơi bời, bị bác sỹ chửi như hát hay… các chị cứ gọi là dóng tai lên mà hóng, cuối cùng nghe hơi nồi chõ thì khi đầu em bé nhú ra thì cô sợ quá khép chặt chân vào, khóc rất to ” CHÁU KHÔNG ĐẺ NỮA ĐÂU, cứu cháu với!!! )
Một ca khác đẻ mãi không xong, vừa hết hồn với đau đẻ thường lại bị cho lên cáng nằm như lợn chuyển sang khoa khác để đẻ mổ…
Thời gian trôi qua bao nhiêu lâu không biết, mình cứ nằm một mình đếm thời gian với cái đồng hồ…Cái đồng hồ chính xác từng giây, làm mình cảm thấy vững tin hơn về việc đón nhận và từ giã cơn đau. Khi cơn đau càng dầy và thời gian mỗi cơn đau càng dài thì mình gần như là kiệt sức, không hiểu mọi người đẻ dễ thì ntn chứ, mình nhập viện từ 7h, đến 12h thì mới có cơn đau 3′ 1 lần, mỗi lần 45 giây… Khi đã quá 12h đêm. BS cho mình và 2 người nữa vào phòng đẻ. Mình nt cho chồng: em vào phòng đẻ đây!
Có 3 phòng đẻ, mình tránh phòng đầu tiên, kẻo lại được 1 bữa chiêu đãi thiên hạ hàng họ. Cuối cùng mình vào phòng trong cùng… nằm một mình trên chiếc ghế lạnh toát, hai chân gác sang hai bên… Lúc này, cơn đau 2′/ lần và kéo dài hơn 1 phút. Ghê rợn và vô nhân tính, người mình ướt đẫm mồ hôi, hai tay không ngừng siết chặt vào ghế…
Mình muốn được đẻ vô cùng tận và chấm dứt cái sự đau đớn dai dẳng này. Lúc đó đã là hơn 2h đêm…
Trong phòng mình không có y tá lẫn BS, chỉ có 1 em thực tập sinh ngồi ngoài cửa, nhìn thẳng vào hàng họ của mình… Mình thều thào bảo em ấy: EM ơi gọi BS cho chị, cho chị đẻ chứ để thế này chị kiệt sức mất…Cơn đau dầy và lâu… bạn Mins thúc đầu xuống dưới đòi ra… Mình chỉ có một cảm giác thèm đẻ khủng khiếp
BS vẫn đi đâu mất, có 1 ca khó ở phòng bên cạnh. Lại la hét thấy ớn…
Cuối cùng, tầm 3h kém, ca kíp đỡ đẻ của mình vào phòng. Khám xét và bảo mình bắt đầu đẻ nhé… Lúc này mình hết mẹ sức nó rồi, nhưng mình cũng cố mà rặn…Mình rặn 3 hơi đầu hụt. Bà đỡ gào lên: Rặn thế sao mà đẻ! Rặn lại
Mình rặn lại, không ăn thua. Ngó lên đồng hồ, gần 3h30 mình bảo: Cố đẻ giờ hơn, cố đẻ trước 3h30
Bà đỡ cầm dao rạch tầng sinh môn nghe đến xoạt…
Cuối cùng, lấy hết sức hít sâu, rặn một cái thật mạnh. Bà đỡ bảo: Tốt, thêm 1 lần nữa! và mình lại rặn… bạn Mins bắt đầu thò đầu ra.
Và em Mins chui đầu ra với thế giới! Bà đỡ cầm vai em xoay nhẹ và kéo em ra khỏi mẹ. Cùng lúc đó mình cảm thấy mọi nặng nhọc, mọi đau đớn, mọi sức nặng và hình như cả ruột gan lòng phổi mình đang trôi tuột ra dưới đấy. Tiếng mọi thứ chảy vào cái xô hứng nghe đúng kiểu người ta vừa mổ một con bò và lòng ruột nó chảy tồ tồ ra. Sau đó bà đỡ trèo lên mấy cái bậc inox đứng cạnh mình bên bàn đẻ, dùng cườm tay tì vào bụng mình rồi đè cả người bà lên ấn phọt mấy phát… để đẩy sạch nhau và sản dịch ra khỏi bụng…
Giây phút nhẹ nhõm lạ lùng sau gần 9 tiếng đau đớn giống như một thước phim quay chậm. Mình nhỏm lên nhìn Mins, trông lạ lùng, đang khuều khòao tay chân, thân hình trắng đầy gây… Bác sỹ đưa em đi lau sạch, cho lên cân rồi để vào lồng sấy. Miệng đọc: Con trai! 3kg4! mọi thứ bình thường, sinh lúc 3h30…
Tên là gì?
Mình phều phào: PHạm Nam Anh!
Hả, tên con gái à?
Không Nam Anh, tên con trai!!!
Sau đó mình nằm vật xuống đón nhận 60′ khâu sống kinh điển đã từng nghe nói bấy lâu.
Lúc này, khi mọi sức lực mình đã dành hết cho quá trình sinh đẻ, giờ người mình lạnh ngắt, run lên cầm cập… run lên đành đạch thì có vẻ đúng hơn., Giống như con cá bị vứt lên cái mâm i nox.
Em Y tá xinh đẹp son phấn đầy mặt ngồi xuống dưới chân mình. Mình chỉ còn kịp nghĩ ” Chết mẹ con rồi, dính phải con mặt phấn rồi” Y như rằng, y tá càng xinh, càng điệu thì càng ác, càng khốn nạn.
Trong lúc mình lạnh run cầm cập như thế, và phải chịu cảnh khâu sống như thế., nàng không thể cho mình được cái chăn mà chỉ quát lên với mình như với 1 con chó : Có để yên cho tôi làm việc không hả, gần sáng rồi! Sau đó nàng phát vào đùi mình bôm bốp vì mình quá run. Mình chỉ biết nói: Chị giúp em chứ em quá lạnh và không thể không run được!
Nàng y tá trả lời: Leo lẻo cái mồm!!!
( làm mình đột nhiên nhớ đến chồng mình. Suốt ngày chủi mình leo lẻo cái mồm)
Mình cố gắng kìm nén cơn lạnh, sự đau đớn ở bên dưới ấy… mình nghe tiếng chỉ khâu dật pừn pựt, cảm giác từng ngón tay đang móc ngược mình lên để khâu.
Nếu ai đó nói nỗi đau đã bão hòa khi sinh và vụ khâu vá chỉ là vớ vẩn, nó thực sự đau, bạn nằm đó run cầm cập như con cá và căn phòng quá lạnh, người y tá quá thiếu sự cảm thông… máu bạn chảy như suối…
Nhưng giờ nghĩ lại, tôi không còn cảm thấy rùng mình vì 60′ đó nữa. Gần như nỗi đau đã tê liệt và ở rất xa.
4h35 sáng hai bà y tá mang một cái cáng vào phòng, Chuyển mình sang cáng, đắp cho mình một cái chăn dạ và điều kỳ diệu nhất xảy ra, bà bế em Mins đặt vào tay mình và nói ” Cho con đi với mẹ nhé…
Mình nhìn em nằm ngay sát bên cạnh mình, hai mẹ con được đẩy đi những tuyp đèn Nê ông trắng chạy trên đầu lung linh. Em bé xíu, mặt đỏ hồng, mắt nhắm nghiền môi xinh thật là xinh…
Mọi nỗi đau lúc này mới thật sự tan biến… Mình cảm thấy trong lòng trào lên một niềm hạnh phúc, sự tự hào khó tả:
Mình đã làm mẹ thật rồi! Em đã ở đây rồi…
Chỉ ít phút sau trong phòng hồi sức, niềm vui vỡ òa khi mọi người ùa vào phòng.
5h sáng, mình mở điện thoại, nhắn tin cho mọi người trong list, chẳng hề nhớ rằng bây giờ một ngày mới mới chỉ le lói ở đâu đó phía chân trời tít xa.
-ST-
Mà đã yêu thì yêu cho trót, mần tí rồi thì lấy ai cũng vậy, lấy dùm em em cám ơn… Lấy em về, ngoài việc biến em từ công chúa thành nô tì đầu tắt mặt tối ra, thì thôi chúng ta mần tí trẻ em cho bằng bạn bằng bè…
Thế là chửa đấy! Đời kỳ cục à nha, lúc nhìn người ta chửa thấy hay ho kỳ lạ… giờ mình cũng chửa như họ… không hề kém ai. Lại từ con nô tì lên làm công chúa trong 9 tháng 10 ngày… ăn như thuồng luồng, ngủ như gấu trúc, rảnh rỗi thì shopping lướt web đọc “nhật ký đi đẻ” thở thở hít hít chờ ngày lên thớt.
Đọc bao nhiêu nhật ký đi đẻ, là bấy nhiêu lần gai ốc phủ đầy vai em. Thật chẳng phụ nữ nào hình dung được chuyện mình đi đẻ sẽ ra sao. Có giống người khác không? Có đau không? Con mình sinh ra sẽ như nào??? Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đầu, đặc biệt là những tuần cuối cùng của thai kỳ, khi con đạp đòi ra, bụng to khó ngủ… lúc ấy chỉ còn nghĩ được một điều ” đi đẻ”
——–
Chuyện mình đi đẻ thì như zầy.
9 tháng trôi qua, Mins vẫn nằm trong bụng mẹ, dự sinh 10/10 mà gần 7 ngày trôi qua mẹ vẫn dửng dưng không hề có dấu hiệu sẽ đẻ. Trước khi sinh mình đã học đủ 100 chiêu tiền sản., tự tin đừng hỏi… người ta đẻ được mình cũng đẻ được! Nhất định đẻ thường cho con được sinh ra tự nhiên. Tuy hàng họ sẽ hỏng đôi chút nhưng rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy
Tuy nhiên trong 7 ngày tiếp sau ngày dự sinh trôi qua, Mins vẫn nằm trong bụng, mình thì mỗi ngày một thêm nao núng.
16/10, mình nghĩ, hay mai đến nhà BS theo dõi, bảo bà ấy mổ cho một nhát, lôi Mins ra. Bao nhiêu đứa đẻ trước mình đều bảo đẻ mổ chẳng hề đau đớn, nhàn tênh! Mẹ mình lục tục xem ngày giờ, chọn âm dương các kiểu.
16/10, sáng đi VS, thấy có 1 vệt hồng mỏng dính như máu cá, mình nghĩ có khi là máu báo. Nhưng sau đó chẳng thấy dấu hiệu gì nữa. 3h đến nhà BS, BS cho nằm lên ghế thò tay vào ngoắng một hồi bảo đi về. Nếu tối đẻ thì đẻ, nếu khôgn hôm sau 10h sẽ mổ ( sau này mới biết, bà ấy bấm cho mình 1 nhát để mở thêm CTC)
Chiều 4 về đến nhà, bắt đầu đau bụng 15′ một cơn… mình nghĩ thầm chắc sắp đẻ thật nhưng bét ra phải sáng mai đợi đẻ mổ ( lúc đấy vẫn ngu thế), 5h đau lắm rồi… 10′ một cơn. Các mẹ bảo vào viện thôi… mình lại loanh quanh “con đợi chồng con về đã, vào giờ này giao ban, sẽ bị khám 2 lần”. Sau đó mình đi tắm câu giờ và gọi Body về, cứ nghĩ đi đẻ mà không có chồng thì hãi lắm, chính hắn là người làm mình ra nông nỗi này cơ mà.
Chịp, tắm xong thì cơn đau có vẻ mạnh hơn và bạn Mins cứ gò cứng cả lên. Mình bèn gọi taxi vào viện, cầm hồ sơ và các thứ của bà đẻ. Chỉ đạo mẹ là cái làn này nếu con được đẻ thì hãy mang đi, nếu con về thì thôi, cái làn này mang khi đẻ xong rồi, để dùng mấy hôm ở viện. Mình vào viện…
7h tối nhập viện xong xuôi, quần áo viện đàng hoàng chỉnh tề. Trong phòng đẻ, chị em ra vào tấp nập, ở phòng đẻ thẳng cửa vào, có 1 chị đang nằm dạng chân thẳng ra cửa, hàng họ từa lưa… vừa nằm vừa kêu ghê rợn.
Mình đôi phần nhụt chí… trông cậy cả vào đám người nhà đứng bên ngoài gồm 1 chồng, 2 mẹ. Đội hình nhà mình cặp lồng cơm nước xủng xiểng, đứng ngồi nhẫn nhộn. Mình chuồn ra ngoài đứng, lúc chưa đau thì nói cười phớ lớ, đùng 1 cái lên cơn đau thì cứ Body mà vịn mồm thở phì phò. Một lúc mình lại tráng vào phòng, lúc sau lại tráng ra ngoài cửa… tâm lý chung của các bà đẻ, cứ thích gần người nhà. Mình ăn đc 1 bát cơm và sau đó BS cho 1 viên đút đít để đi ị… Lần đầu tiên trong đời Body phải cho mình đi ị… thật là thảm cảnh cho cả anh và mình. Đời đến giờ mới biết dư lào là kinh nghiệm thực tế…
Khi cơn đau đã 5′/ lần mình khỏi đi chơi mà vào phòng chờ đẻ nằm. thi thoảng các bác sỹ lại tuần một vòng, bảo chị em nằm lên, dạng chân ra, BS thò tay vào ngoắng phát, đọc to lên cho lũ SV thực tập ghi lại: mở 4 phân, mở 3 phân, chưa mở … vvv…
Bây giờ thì đúng là nếm mùi đau, cơn đau mỗi lúc một dài hơn. Mình nằm nghiêng trên chiếc giường cố gắng hít thở, mắt nhìn đồng hồ. Đúng 5′ cơn đau lại đến 30 giây, sau đó lại đi rồi lại đến đều đặn… Dù đã cố gắng hít thở nhưng đau vãi đạn, hai tay mình nắm cái cây truyền như có thể xoắn nó thành cửa sắt hoa sen hay hình hài quằn quại đẹp tươi nào đó. Đôi khi mình kết hợp phương pháp: Thử gào thét xem có đỡ đau hơn không, nhưng càng gào lại càng đau, càng đau lại càng mệt. Thế là mình lại chuyển về thở đều và thở nhanh y trong lớp tiền sản. Người ta bảo đau đẻ, cứ hò chồng ra mà chửi cho hết đau. Vớ vẩn, chồng nó tốt thế, mần mình sướng thế… Lúc đấy sao ko chửi, giờ hà cớ gì lại chửi… Mình nghĩ thế nên chỉ nằm thở phì phò…
Mỗi khi BS khám, mình lại nói như cái máy: Cô ơi đau quá, cô giúp cháu nhé!
Các giường bên, mỗi người đau đớn kêu la một kiểu. Ngoài hành lang tiếng kêu trong phòng đẻ còn ghê rợn hơn nhiều. Tiếng quát của BS kiểu như: Sao cô bò lồm cồm thế, đứng dậy mà đi! vvv Có thích đẻ không mà hét…vvv cứ như từ thế giới nào vọng lại
Cơn đau đẻ là những cơn đau kỳ lạ, không giống bất cứ một cơn đau nào mình đã từng trải qua. Nó đảo lộn mọi thứ, xoắn vặn cơ thể và không có cách nào rũ bỏ. Gần như cả cơ thể bị nhào lộn tùng phèo, chỉ muốn bấu víu vào đâu đó cho khỏi rơi tuột khỏi cái vũ trụ loáng nhoáng này
Đêm ấy có 1 ca, 1 cô gái 19 tuổi đẻ, em này khóc lóc tơi bời, bị bác sỹ chửi như hát hay… các chị cứ gọi là dóng tai lên mà hóng, cuối cùng nghe hơi nồi chõ thì khi đầu em bé nhú ra thì cô sợ quá khép chặt chân vào, khóc rất to ” CHÁU KHÔNG ĐẺ NỮA ĐÂU, cứu cháu với!!! )
Một ca khác đẻ mãi không xong, vừa hết hồn với đau đẻ thường lại bị cho lên cáng nằm như lợn chuyển sang khoa khác để đẻ mổ…
Thời gian trôi qua bao nhiêu lâu không biết, mình cứ nằm một mình đếm thời gian với cái đồng hồ…Cái đồng hồ chính xác từng giây, làm mình cảm thấy vững tin hơn về việc đón nhận và từ giã cơn đau. Khi cơn đau càng dầy và thời gian mỗi cơn đau càng dài thì mình gần như là kiệt sức, không hiểu mọi người đẻ dễ thì ntn chứ, mình nhập viện từ 7h, đến 12h thì mới có cơn đau 3′ 1 lần, mỗi lần 45 giây… Khi đã quá 12h đêm. BS cho mình và 2 người nữa vào phòng đẻ. Mình nt cho chồng: em vào phòng đẻ đây!
Có 3 phòng đẻ, mình tránh phòng đầu tiên, kẻo lại được 1 bữa chiêu đãi thiên hạ hàng họ. Cuối cùng mình vào phòng trong cùng… nằm một mình trên chiếc ghế lạnh toát, hai chân gác sang hai bên… Lúc này, cơn đau 2′/ lần và kéo dài hơn 1 phút. Ghê rợn và vô nhân tính, người mình ướt đẫm mồ hôi, hai tay không ngừng siết chặt vào ghế…
Mình muốn được đẻ vô cùng tận và chấm dứt cái sự đau đớn dai dẳng này. Lúc đó đã là hơn 2h đêm…
Trong phòng mình không có y tá lẫn BS, chỉ có 1 em thực tập sinh ngồi ngoài cửa, nhìn thẳng vào hàng họ của mình… Mình thều thào bảo em ấy: EM ơi gọi BS cho chị, cho chị đẻ chứ để thế này chị kiệt sức mất…Cơn đau dầy và lâu… bạn Mins thúc đầu xuống dưới đòi ra… Mình chỉ có một cảm giác thèm đẻ khủng khiếp
BS vẫn đi đâu mất, có 1 ca khó ở phòng bên cạnh. Lại la hét thấy ớn…
Cuối cùng, tầm 3h kém, ca kíp đỡ đẻ của mình vào phòng. Khám xét và bảo mình bắt đầu đẻ nhé… Lúc này mình hết mẹ sức nó rồi, nhưng mình cũng cố mà rặn…Mình rặn 3 hơi đầu hụt. Bà đỡ gào lên: Rặn thế sao mà đẻ! Rặn lại
Mình rặn lại, không ăn thua. Ngó lên đồng hồ, gần 3h30 mình bảo: Cố đẻ giờ hơn, cố đẻ trước 3h30
Bà đỡ cầm dao rạch tầng sinh môn nghe đến xoạt…
Cuối cùng, lấy hết sức hít sâu, rặn một cái thật mạnh. Bà đỡ bảo: Tốt, thêm 1 lần nữa! và mình lại rặn… bạn Mins bắt đầu thò đầu ra.
Và em Mins chui đầu ra với thế giới! Bà đỡ cầm vai em xoay nhẹ và kéo em ra khỏi mẹ. Cùng lúc đó mình cảm thấy mọi nặng nhọc, mọi đau đớn, mọi sức nặng và hình như cả ruột gan lòng phổi mình đang trôi tuột ra dưới đấy. Tiếng mọi thứ chảy vào cái xô hứng nghe đúng kiểu người ta vừa mổ một con bò và lòng ruột nó chảy tồ tồ ra. Sau đó bà đỡ trèo lên mấy cái bậc inox đứng cạnh mình bên bàn đẻ, dùng cườm tay tì vào bụng mình rồi đè cả người bà lên ấn phọt mấy phát… để đẩy sạch nhau và sản dịch ra khỏi bụng…
Giây phút nhẹ nhõm lạ lùng sau gần 9 tiếng đau đớn giống như một thước phim quay chậm. Mình nhỏm lên nhìn Mins, trông lạ lùng, đang khuều khòao tay chân, thân hình trắng đầy gây… Bác sỹ đưa em đi lau sạch, cho lên cân rồi để vào lồng sấy. Miệng đọc: Con trai! 3kg4! mọi thứ bình thường, sinh lúc 3h30…
Tên là gì?
Mình phều phào: PHạm Nam Anh!
Hả, tên con gái à?
Không Nam Anh, tên con trai!!!
Sau đó mình nằm vật xuống đón nhận 60′ khâu sống kinh điển đã từng nghe nói bấy lâu.
Lúc này, khi mọi sức lực mình đã dành hết cho quá trình sinh đẻ, giờ người mình lạnh ngắt, run lên cầm cập… run lên đành đạch thì có vẻ đúng hơn., Giống như con cá bị vứt lên cái mâm i nox.
Em Y tá xinh đẹp son phấn đầy mặt ngồi xuống dưới chân mình. Mình chỉ còn kịp nghĩ ” Chết mẹ con rồi, dính phải con mặt phấn rồi” Y như rằng, y tá càng xinh, càng điệu thì càng ác, càng khốn nạn.
Trong lúc mình lạnh run cầm cập như thế, và phải chịu cảnh khâu sống như thế., nàng không thể cho mình được cái chăn mà chỉ quát lên với mình như với 1 con chó : Có để yên cho tôi làm việc không hả, gần sáng rồi! Sau đó nàng phát vào đùi mình bôm bốp vì mình quá run. Mình chỉ biết nói: Chị giúp em chứ em quá lạnh và không thể không run được!
Nàng y tá trả lời: Leo lẻo cái mồm!!!
( làm mình đột nhiên nhớ đến chồng mình. Suốt ngày chủi mình leo lẻo cái mồm)
Mình cố gắng kìm nén cơn lạnh, sự đau đớn ở bên dưới ấy… mình nghe tiếng chỉ khâu dật pừn pựt, cảm giác từng ngón tay đang móc ngược mình lên để khâu.
Nếu ai đó nói nỗi đau đã bão hòa khi sinh và vụ khâu vá chỉ là vớ vẩn, nó thực sự đau, bạn nằm đó run cầm cập như con cá và căn phòng quá lạnh, người y tá quá thiếu sự cảm thông… máu bạn chảy như suối…
Nhưng giờ nghĩ lại, tôi không còn cảm thấy rùng mình vì 60′ đó nữa. Gần như nỗi đau đã tê liệt và ở rất xa.
4h35 sáng hai bà y tá mang một cái cáng vào phòng, Chuyển mình sang cáng, đắp cho mình một cái chăn dạ và điều kỳ diệu nhất xảy ra, bà bế em Mins đặt vào tay mình và nói ” Cho con đi với mẹ nhé…
Mình nhìn em nằm ngay sát bên cạnh mình, hai mẹ con được đẩy đi những tuyp đèn Nê ông trắng chạy trên đầu lung linh. Em bé xíu, mặt đỏ hồng, mắt nhắm nghiền môi xinh thật là xinh…
Mọi nỗi đau lúc này mới thật sự tan biến… Mình cảm thấy trong lòng trào lên một niềm hạnh phúc, sự tự hào khó tả:
Mình đã làm mẹ thật rồi! Em đã ở đây rồi…
Chỉ ít phút sau trong phòng hồi sức, niềm vui vỡ òa khi mọi người ùa vào phòng.
5h sáng, mình mở điện thoại, nhắn tin cho mọi người trong list, chẳng hề nhớ rằng bây giờ một ngày mới mới chỉ le lói ở đâu đó phía chân trời tít xa.
-ST-
Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014
Mẹ đã từng không muốn giữ lại con…
Khi thấy que thử thai hiện lên hai vạch, thay vì niềm hạnh phúc như lần mang thai đầu, mẹ lại ôm mặt òa khóc.
Vậy là con gái bé bỏng của mẹ đã gần đến ngày chào đời, con đã đi cùng mẹ được 38 tuần thai rồi đấy. Nhanh quá con nhỉ? Những ngày này mẹ đã xin nghỉ để ở nhà hưởng thụ nốt những ngày nhàn rỗi trước khi chính thức trở thành gái hai con. Hy vọng những tháng ngày tiếp theo cũng sẽ êm đềm như thời gian qua.
Ngồi một mình, mẹ lại nghĩ vu vơ và nhớ về những ngày tháng đã qua. Tự nhiên khóe mắt mẹ cay cay và thấy thương con gái, thấy có lỗi với con thật nhiều. Mẹ mang thai con khi anh Jommy mới 13 tháng tuổi. Anh Jommy khi mới chào đời khó tính, khó nuôi lắm con ạ. Anh khóc suốt ngày và chẳng cho mẹ ngủ suốt 5 tháng đầu. Bây giờ thì anh ngoan hơn nhiều rồi nhưng những tháng ngày đó cũng đủ làm mẹ sợ không dám đẻ thêm con nữa. Mẹ đã nói với bố là sẽ chỉ sinh một đứa con, hoặc có chăng cũng phải 5-7 năm nữa. Mẹ sợ vất vả, mẹ sợ không có thời gian để ăn chơi, mẹ sợ ngày ngày các con quấn chân mẹ… Vậy mà trong một lần sơ suất mẹ đã để “dính” bầu con. Khi châm kinh nguyệt 3 ngày, mẹ đã vô cùng lo lắng. Tối đó mẹ bắt bố đi mua que thử thai sớm để sáng mai thử. Ôi mới chậm kinh nguyệt 3 ngày mà hai vạch đã hiện lên nét căng. Mặt mẹ khi đó đã xám xịt lại. Thay vì niềm hạnh phúc khi mang bầu lần đầu, lần này mẹ đã ôm mặt òa khóc. Mẹ chưa muốn có con, mẹ thực sự không muốn có con một chút nào.
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu mẹ lúc ấy là phải bỏ con. Anh Jommy còn bé quá, nếu có bầu lúc này, mẹ thương anh con lắm, làm sao mẹ có thể chăm sóc chu đáo được cho anh con đây. Mẹ cũng chưa sẵn sàng tâm lý để có con. Mẹ sợ con thiệt thòi hơn các bạn khác. Hơn thế nữa, công việc của mẹ lúc này đang rất thuận lợi. Mẹ đang được đề bạt lên chức trưởng phòng, có bầu lúc này đồng nghĩa rằng những cố gắng suốt thời gian qua của mẹ đổ xuống sông xuống biển.
Cả mấy đêm liền mẹ đã không thể ngủ nổi. Mẹ đã bàn với bố là sẽ bỏ con, mẹ chưa sẵn sàng để có con, xin lỗi con gái của mẹ. Bây giờ nghĩ lại mẹ vẫn thấy xấu hổ với con quá. Khi đó mẹ đã nghĩ rằng bố sẽ ủng hộ mẹ, thế nhưng khi vừa nói ra ý định bỏ con, bố đã mắng mẹ. Bố nói con cái là của trời cho, đã lỡ có rồi thì sao lại nhẫn tâm bỏ đi. Khi mẹ khăng khăng bảo vệ quyết định bỏ con, bố đã nói: “Nếu em bỏ con, anh sẽ bỏ em!” Chưa bao giờ bố lại khẳng khái đến thế. Sau 5 ngày “đối thoại” không có hiệu quả. Mẹ đã buộc phải giữ lại con. Nói ra chuyện này con gái đừng nghĩ rằng mẹ không yêu con nhé. Mẹ yêu con nhiều lắm và cũng vì yêu con nên mẹ mới có những suy nghĩ đó. Mẹ đã sợ rằng khi giữ lại con và sinh con ra thời điểm này thì con sẽ thiệt thòi. Mẹ chưa kịp bình phục hoàn toàn sau ca đẻ mổ anh Jommy. Mẹ sợ vết mổ của mẹ sẽ ảnh hưởng xấu đến cả con và mẹ. Mẹ sợ mẹ không thể chăm sóc tốt được cho cả hai anh em…
Trong suốt những tháng đầu mang thai, mẹ thường buồn phiền nhiều. Mẹ vẫn không thôi hối hận về việc lỡ có con cho đến một ngày khi con được gần 5 tháng tuổi. Hôm đó, mẹ đi khám thai vì thấy bụng dưới nhâm nhẩm đau. Lần mang thai này, mẹ chẳng chăm chỉ khám thai theo lịch định kỳ như lần đầu đâu. Mẹ cũng chẳng quan tâm nhiều đến việc ăn uống, ngủ nghỉ sao cho tốt nhất với con nữa. Sao khi khám thai xong, bác sĩ nói: “Sao em lại để con nhỏ thế này? Bé đang còi quá mà mẹ cũng bị động thai, dọa sẩy nữa?” Có lẽ do mấy hôm trước, mẹ tham công tiếc việc làm việc nhiều, lại phải đi công tác bằng máy bay nên cơ sự mới thế này. Bác sĩ còn mắng mẹ rằng: “Đã quyết định giữ con rồi thì phải chăm con cho tử tế chứ.” Mẹ đã khóc ngay trước mặt bác sĩ. Đúng là mẹ đã có lỗi với con quá.
Từ ngày mang thai tới thời điểm đó, chưa một lần mẹ uống một ly sữa bầu, chưa một lần mẹ ăn cháo chim câu, gà tần thuốc bắc, canh tổ yến… như lần mang thai anh Jommy. Mẹ vẫn miệt mài đi làm, miệt mài bế anh Jommy nặng 13kg những khi anh làm nũng. Mẹ chẳng mấy khi nghĩ đến sự có mặt của con trong cơ thể mẹ. Mẹ cũng không nghe nhạc, không nói chuyện với con… Có chăng mẹ chỉ tìm hiểu xem làm thế nào để không tăng cân khi mang thai. Mẹ có lỗi với con nhiều quá.
Sau lần đó, mẹ đã rất lo lắng vì sợ mất con. Có lẽ trong giây phút sinh – tử khi bị dọa sảy thai, mẹ mới cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng hơn bao giờ hết. Ngồi lại, cảm nhận từng cú đạp của con yêu, cảm nhận từng nhịp tim của con… mẹ thấy yêu quá, thương quá.
Từ hôm đó, mẹ đã cố gắng ăn thật nhiều. Mẹ phải sửa chữa những sai lầm của mẹ bằng cách chăm sóc con, dành nhiều thời gian cho con hơn. Đến bây giờ, con gái mẹ đã được 3,4kg rồi. Mẹ đang mong từng ngày con chào đời. Mẹ cũng đã cho anh Jommy đi nhà trẻ để mẹ có nhiều thời gian trò chuyện và đặc biệt là chăm sóc con nhiều hơn khi con ra đời. Hãy bỏ qua tất cả cho mẹ con yêu nhé, đừng giận mẹ bởi mẹ yêu thương con vô bờ bến mà.
Đếm từng ngày chờ con gái cất tiếng khóc chào đời…!
Mẹ JJ (Khampha.vn)
Vậy là con gái bé bỏng của mẹ đã gần đến ngày chào đời, con đã đi cùng mẹ được 38 tuần thai rồi đấy. Nhanh quá con nhỉ? Những ngày này mẹ đã xin nghỉ để ở nhà hưởng thụ nốt những ngày nhàn rỗi trước khi chính thức trở thành gái hai con. Hy vọng những tháng ngày tiếp theo cũng sẽ êm đềm như thời gian qua.
Ngồi một mình, mẹ lại nghĩ vu vơ và nhớ về những ngày tháng đã qua. Tự nhiên khóe mắt mẹ cay cay và thấy thương con gái, thấy có lỗi với con thật nhiều. Mẹ mang thai con khi anh Jommy mới 13 tháng tuổi. Anh Jommy khi mới chào đời khó tính, khó nuôi lắm con ạ. Anh khóc suốt ngày và chẳng cho mẹ ngủ suốt 5 tháng đầu. Bây giờ thì anh ngoan hơn nhiều rồi nhưng những tháng ngày đó cũng đủ làm mẹ sợ không dám đẻ thêm con nữa. Mẹ đã nói với bố là sẽ chỉ sinh một đứa con, hoặc có chăng cũng phải 5-7 năm nữa. Mẹ sợ vất vả, mẹ sợ không có thời gian để ăn chơi, mẹ sợ ngày ngày các con quấn chân mẹ… Vậy mà trong một lần sơ suất mẹ đã để “dính” bầu con. Khi châm kinh nguyệt 3 ngày, mẹ đã vô cùng lo lắng. Tối đó mẹ bắt bố đi mua que thử thai sớm để sáng mai thử. Ôi mới chậm kinh nguyệt 3 ngày mà hai vạch đã hiện lên nét căng. Mặt mẹ khi đó đã xám xịt lại. Thay vì niềm hạnh phúc khi mang bầu lần đầu, lần này mẹ đã ôm mặt òa khóc. Mẹ chưa muốn có con, mẹ thực sự không muốn có con một chút nào.
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu mẹ lúc ấy là phải bỏ con. Anh Jommy còn bé quá, nếu có bầu lúc này, mẹ thương anh con lắm, làm sao mẹ có thể chăm sóc chu đáo được cho anh con đây. Mẹ cũng chưa sẵn sàng tâm lý để có con. Mẹ sợ con thiệt thòi hơn các bạn khác. Hơn thế nữa, công việc của mẹ lúc này đang rất thuận lợi. Mẹ đang được đề bạt lên chức trưởng phòng, có bầu lúc này đồng nghĩa rằng những cố gắng suốt thời gian qua của mẹ đổ xuống sông xuống biển.
Cả mấy đêm liền mẹ đã không thể ngủ nổi. Mẹ đã bàn với bố là sẽ bỏ con, mẹ chưa sẵn sàng để có con, xin lỗi con gái của mẹ. Bây giờ nghĩ lại mẹ vẫn thấy xấu hổ với con quá. Khi đó mẹ đã nghĩ rằng bố sẽ ủng hộ mẹ, thế nhưng khi vừa nói ra ý định bỏ con, bố đã mắng mẹ. Bố nói con cái là của trời cho, đã lỡ có rồi thì sao lại nhẫn tâm bỏ đi. Khi mẹ khăng khăng bảo vệ quyết định bỏ con, bố đã nói: “Nếu em bỏ con, anh sẽ bỏ em!” Chưa bao giờ bố lại khẳng khái đến thế. Sau 5 ngày “đối thoại” không có hiệu quả. Mẹ đã buộc phải giữ lại con. Nói ra chuyện này con gái đừng nghĩ rằng mẹ không yêu con nhé. Mẹ yêu con nhiều lắm và cũng vì yêu con nên mẹ mới có những suy nghĩ đó. Mẹ đã sợ rằng khi giữ lại con và sinh con ra thời điểm này thì con sẽ thiệt thòi. Mẹ chưa kịp bình phục hoàn toàn sau ca đẻ mổ anh Jommy. Mẹ sợ vết mổ của mẹ sẽ ảnh hưởng xấu đến cả con và mẹ. Mẹ sợ mẹ không thể chăm sóc tốt được cho cả hai anh em…
Trong suốt những tháng đầu mang thai, mẹ thường buồn phiền nhiều. Mẹ vẫn không thôi hối hận về việc lỡ có con cho đến một ngày khi con được gần 5 tháng tuổi. Hôm đó, mẹ đi khám thai vì thấy bụng dưới nhâm nhẩm đau. Lần mang thai này, mẹ chẳng chăm chỉ khám thai theo lịch định kỳ như lần đầu đâu. Mẹ cũng chẳng quan tâm nhiều đến việc ăn uống, ngủ nghỉ sao cho tốt nhất với con nữa. Sao khi khám thai xong, bác sĩ nói: “Sao em lại để con nhỏ thế này? Bé đang còi quá mà mẹ cũng bị động thai, dọa sẩy nữa?” Có lẽ do mấy hôm trước, mẹ tham công tiếc việc làm việc nhiều, lại phải đi công tác bằng máy bay nên cơ sự mới thế này. Bác sĩ còn mắng mẹ rằng: “Đã quyết định giữ con rồi thì phải chăm con cho tử tế chứ.” Mẹ đã khóc ngay trước mặt bác sĩ. Đúng là mẹ đã có lỗi với con quá.
Từ ngày mang thai tới thời điểm đó, chưa một lần mẹ uống một ly sữa bầu, chưa một lần mẹ ăn cháo chim câu, gà tần thuốc bắc, canh tổ yến… như lần mang thai anh Jommy. Mẹ vẫn miệt mài đi làm, miệt mài bế anh Jommy nặng 13kg những khi anh làm nũng. Mẹ chẳng mấy khi nghĩ đến sự có mặt của con trong cơ thể mẹ. Mẹ cũng không nghe nhạc, không nói chuyện với con… Có chăng mẹ chỉ tìm hiểu xem làm thế nào để không tăng cân khi mang thai. Mẹ có lỗi với con nhiều quá.
Sau lần đó, mẹ đã rất lo lắng vì sợ mất con. Có lẽ trong giây phút sinh – tử khi bị dọa sảy thai, mẹ mới cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng hơn bao giờ hết. Ngồi lại, cảm nhận từng cú đạp của con yêu, cảm nhận từng nhịp tim của con… mẹ thấy yêu quá, thương quá.
Từ hôm đó, mẹ đã cố gắng ăn thật nhiều. Mẹ phải sửa chữa những sai lầm của mẹ bằng cách chăm sóc con, dành nhiều thời gian cho con hơn. Đến bây giờ, con gái mẹ đã được 3,4kg rồi. Mẹ đang mong từng ngày con chào đời. Mẹ cũng đã cho anh Jommy đi nhà trẻ để mẹ có nhiều thời gian trò chuyện và đặc biệt là chăm sóc con nhiều hơn khi con ra đời. Hãy bỏ qua tất cả cho mẹ con yêu nhé, đừng giận mẹ bởi mẹ yêu thương con vô bờ bến mà.
Đếm từng ngày chờ con gái cất tiếng khóc chào đời…!
Mẹ JJ (Khampha.vn)
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
Lấy vợ sát thủ
Cả nhà tôi ai cũng ghét nàng, khắp mọi người trong họ hàng ai cũng thất vọng khi tôi yêu nàng, các bạn bè không ai còn muốn nhìn mặt khi tôi lấy nàng. Nhưng tôi không thể bỏ được. Bởi nàng tuyên bố: “Anh phụ tình, em giết!”
***
Dù gọi “anh” – “em” từ ngày mới quen nhưng thật ra nàng hơn tôi đúng một giáp. Ngày gặp nhau, nàng bước sang tuổi 34, tôi mới 22. Lúc ấy tôi đang nằm dưới vực sâu của sự đau khổ vì người yêu đầu đời đột ngột bỏ đi lấy chồng. Cô ấy nói tôi trẻ con, không đủ đảm bảo để làm chồng, làm cha. Nếu muốn cưới xin phải chờ ít nhất là bốn, năm năm nữa. Đấy là cô ấy nói với bọn bạn sau khi đã đi lấy người khác chứ có hỏi tôi nửa lời đâu.
Tôi hoàn toàn có thể lấy vợ ngay lập tức, hoặc sớm hơn. Nhưng với tôi, cô ấy toàn ngúng nguẩy, thoái thác, đôi khi dùng thái độ cao đạo để giãn cách, nào là “chúng ta còn nhiều thời gian”, “phải tập trung vào học đã”. “Ít nhất sau khi em tốt nghiệp thạc sĩ thì bố mẹ em mới cho em lấy chồng, không sớm hơn được đâu”… Tính tình của cô ấy đúng là sáng nắng, chiều mưa, trưa là cơn lốc, chả biết đâu mà lần. Lúc ấy tôi thấy bầu trời trước mắt như sụp đổ, niềm tin tan vỡ, chỉ một mong muốn duy nhất tồn tại là được chết. Tất nhiên tôi chưa kịp chết, mới vào quán bar ngồi nhậu cho bí tỉ để sau đó sẽ thực hiện điều mong muốn này thì tôi gặp nàng.
Hôm ấy nàng ngồi một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn tôi. Tôi cũng ngồi một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn nàng. Thấy tôi uống nhiều quá, nàng đem luôn cả đồ của mình sang uống cùng. Ngay lần đầu tiên tôi và nàng đã gọi nhau là “anh”, “em” dù nàng chẳng hề giấu tuổi của mình. Chúng tôi đã bộc lộ tâm sự với nhau, dường như tất cả.
Nàng tên Nga, xưng là “Nga sát thủ”. Nàng kể: “Bây giờ em chẳng còn gì để mất, trẻ trung đã, xinh đẹp đã, trong sáng đã, tin yêu đã, nhưng bị “quỵt” sạch rồi. Các cụ quan niệm cứ hơn tuổi là anh là chị, nhưng xưa rồi! Với em thì ai tốt, ai thật em tôn là anh là chị tất. Lũ chúng nó hơn em vài ba tuổi, có thằng hơn cả chục tuổi nhưng mở miệng là hàng đống xảo ngữ y Cuội thì còn tôn trọng gì mà gọi là anh”. Tôi tán thành. Từ đó, lúc thì tôi gọi nàng là em, khi là “chị”, tùy hứng.
Ngay lần đầu nàng đã trần tình rằng yêu đến cả hơn chục mối mà vẫn chưa lấy nổi chồng, huống hồ tôi mới một mối. Giờ, nàng chẳng còn hy vọng yêu chứ nói gì tới chuyện cưới. Nhưng thà không yêu, không cưới, hoặc có chết đi nữa còn hơn là chịu sự chui lủi, giả dối, phụ bạc. Đã yêu là phải chung tình đến chết. Tôi cũng tán thành.
Nàng khá trẻ so với tuổi của mình. Đôi mắt xếch có ánh nhìn quyết liệt kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng của nàng khi cười thì rạng rỡ, tít mít như không còn thấy ai, nhưng khi điên lên thì đến con muỗi cũng phải chạy xa, chẳng dám đốt. Tôi thì thấy nàng hiền, dễ chịu và đáng thương. Còn dường như tất cả mọi người lại thấy nàng dữ dằn, đáng gờm.
Nàng hút thuốc như nghiện, uống rượu như nước lã, nhảy nhót chuyên nghiệp, ăn mặc sexy, mái tóc vàng rực lên, móng chân móng tay dài và vẽ hoa văn nhằng nhịt, sau gáy điểm xuyết hình xăm có họa tiết của nàng, nhưng xem ra chẳng mấy ai đánh giá cao sự kỳ công trang trí đó. Nàng biết, chỉ cười bảo “Đời thế mới vui, mình là số một”!
Ngay lần đầu tiên đó, tôi đã biết rõ nghề nghiệp của nàng. Nàng bảo “Học hành mãi rồi, mòn đũng quần trên ghế nhà trường, bằng cấp đủ các kiểu từ phổ thông đến đại học, nhưng có ai thèm dùng mình cho tử tế đâu. Chỗ nào cũng thử việc. Thử tới năm cơ quan, làm tốt đến hơn cả giám đốc người ta cũng chỉ hứa cho mình cái hợp đồng thời vụ, hoặc cộng tác ít lâu. Bố ai mà cống hiến mãi như thế được. Lang thang cũng chẳng chết đói, vậy thì việc gì không lang thang cho đã”.
Thế là nàng thành sát thủ, chuyên nghề đi đòi nợ. Con nhà võ sư nên nàng giỏi võ từ trong trứng, cơ mà cái thần khí và ánh mắt đầy uy lực của nàng mới là yếu tố tiên quyết khiến hầu hết con nợ phải tìm cách xì tiền trả khi chủ nợ thuê nàng kéo bọn đàn em đến “làm việc”. Thế nhưng nàng cũng chỉ đòi được nợ bằng tiền cho người ta, còn biết bao khoản mà một số đàn ông nợ nàng thì nàng lại dễ cho chúng quỵt
Tôi thắc mắc: “Sao em không “làm việc” bọn họ luôn?”; “Yêu mà. Trước đây em nghĩ tình yêu là bao dung. Nhưng sau mối tình thứ 18 này thì em hiểu, tình yêu còn là sự ích kỉ, là sự chiếm hữu và phải bằng mọi cách bảo vệ nó. Nếu lần này có thể yêu lại được nữa thì nhất định em sẽ làm xử lý bọn phụ bạc em”; “Em vẫn hy vọng một tình yêu cuối cùng à?”
Nàng cười tràn xua tay: “Đùa đấy, không có đâu”; “Có thì sao? Anh muốn em tin là có. Và anh cũng muốn tin như vậy thêm một lần nữa trước khi chết”. “Bằng cách nào? Cưới chăng?”, “Phải. Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho em, ngay lập tức”. “Nếu không làm được như thế thì sao?”; “Thì em giết anh. Em là sát thủ mà”. “Ô kê. Thử xem sao”. “Yêu là thật, cưới cũng thật, không thử”. “Thì cưới đi. Chúng ta có được những thứ đang thiếu mà chẳng phải mất gì, cũng hay”.
Thế là tôi gặp và tìm hiểu nàng trong một buổi, ngỏ lời cầu hôn nàng trong buổi hôm đó, và dành một tuần để chuẩn bị đám cưới bất chấp lời can ngăn của mọi người. Chẳng ai tin vào tình yêu của chúng tôi, chẳng ai tin là có người nào chịu nổi nàng. Họ suy đoán đủ kiểu, nào là nàng bẫy tôi, tôi mù quáng, là bị bùa mê thuốc lú, v.v… Bố mẹ tôi không đứng ra tổ chức. Nàng sẵn sàng bỏ tiền để thuê người làm bố mẹ chồng tới nhà hỏi cưới nàng để bố mẹ, họ mạc nàng được mát mặt. Và chúng tôi nhanh chóng về sống với nhau.
Hạnh phúc chẳng tày gang thì vài ngày sau nàng bị công an “rước” vào tù vì tội hành hung người khác gây thương tích. Sau khi lĩnh án ba năm tù giam, Nga khóc và nói với tôi rằng: “Anh phải đợi em ra tù bằng được. Nếu anh đi với đứa khác, phụ tình em, em sẽ giết”. Tôi hứa với nàng rằng không bao giờ có chuyện đó. “Em yên tâm cải tạo thật tốt. Anh sẽ thường xuyên vào thăm em và đợi ngày đón em trở về”.
Nhưng mỗi lần tôi vào tù thăm nàng thì nàng đều từ chối gặp mặt. Tôi chỉ biết Nga bị đầu gấu đánh và bị ốm liên miên qua lời kể vắn tắt của người quản giáo. Ba năm nhanh chóng kết thúc, tôi vui mừng tới đón vợ mình. Dường như Nga đã trở thành một người hoàn toàn khác. Chắc không ai còn có thể nhận ra Nga sát thủ ngày trước nữa. Mái tóc dài vàng rực được thay bằng mái tóc ngắn đen xơ xác. Nàng gầy đi, gương mặt lạnh lùng trở nên vô cảm, ánh mắt thiếu vắng ngọn lửa ngày nào.
Tôi ôm nàng vào lòng bật khóc không nói nên lời còn nàng thì cứ đứng trơ lặng. Người quản giáo cho biết “Sau lần tai biến mạch máu não, Nga bị ngọng, sức khỏe không còn được như trước nữa. Chúng tôi nhiều lần tạo điều kiện cho hưởng ân xá để cô ấy được ra tù sớm nhưng Nga không chịu. Cô ấy đặc biệt là không gặp bất kì người thân nào”.
Về đến nhà, Nga cố gắng phát âm từng lời một cách khó nhọc: “Em ngải ngóng ngó. Anh ghìm người ngác đi. Em ngông ngống ngới anh nữa” (Em giải phóng đó. Anh tìm người khác đi. Em không sống với anh nữa).
“Không, chúng mình đã là vợ chồng, có họa cùng chịu, có phúc cùng hưởng”.
“Ngông zợ, em không giết nứa. (Không sợ, em không giết nữa)”.
“Anh không sợ. Anh thương em”; “Ngông ngần khương hại gâu. (Không cần thương hại đâu)”; “Không phải thương hại, mà là thương yêu”.
Nàng lắc đầu cố gắng lùi xa tôi, ánh mắt đầy cách biệt. Tôi vẫn ôm nàng vào lòng và nhẹ nhàng an ủi: “Chúng ta đã xa nhau lâu quá rồi. Hãy để anh được chăm sóc vợ. Đừng ép anh trở thành kẻ phản bội, là kẻ không có tình yêu. Dù em thế nào thì em vẫn là em và anh cũng vậy. Mình đã yêu, đã cưới, đã là một, tách ra chỉ đau đớn, mất mát mà thôi. Anh mừng là em trở về rồi. Chúng ta sẽ xây dựng lại từ đầu. Em vẫn là Nga sát thủ, nhưng không sát người nào nữa, chỉ sát bệnh tật, sát hoàn cảnh khắc nghiệt, sát mọi đau đớn, bi quan thôi, có được không?”.
Nàng ứa nước mắt gục vào vai tôi, nghẹn lời.
Ba tháng sau, nàng đã nắm được cơm, làm được việc nhà và nói đỡ khó nhọc hơn.
Một năm sau, nàng hồi phục về cơ bản. Nghe theo sự khích lệ của tôi. Nga mở quán nước ở đầu đường gần nhà. Quán phục vụ tầng lớp bình dân và ngày một đông khách.
Ba năm sau, nàng sinh cho tôi một nàng “công chúa” giống nàng như đúc. Trở về quê thăm bố mẹ, họ hàng, mọi người đã có thiện cảm với sát thủ của tôi hơn. Nhiều người khuyên chúng tôi nên tổ chức lại đám cưới. Nàng lặng lẽ lau giọt nước mắt vì hạnh phúc đến muộn.
***
Dù gọi “anh” – “em” từ ngày mới quen nhưng thật ra nàng hơn tôi đúng một giáp. Ngày gặp nhau, nàng bước sang tuổi 34, tôi mới 22. Lúc ấy tôi đang nằm dưới vực sâu của sự đau khổ vì người yêu đầu đời đột ngột bỏ đi lấy chồng. Cô ấy nói tôi trẻ con, không đủ đảm bảo để làm chồng, làm cha. Nếu muốn cưới xin phải chờ ít nhất là bốn, năm năm nữa. Đấy là cô ấy nói với bọn bạn sau khi đã đi lấy người khác chứ có hỏi tôi nửa lời đâu.
Tôi hoàn toàn có thể lấy vợ ngay lập tức, hoặc sớm hơn. Nhưng với tôi, cô ấy toàn ngúng nguẩy, thoái thác, đôi khi dùng thái độ cao đạo để giãn cách, nào là “chúng ta còn nhiều thời gian”, “phải tập trung vào học đã”. “Ít nhất sau khi em tốt nghiệp thạc sĩ thì bố mẹ em mới cho em lấy chồng, không sớm hơn được đâu”… Tính tình của cô ấy đúng là sáng nắng, chiều mưa, trưa là cơn lốc, chả biết đâu mà lần. Lúc ấy tôi thấy bầu trời trước mắt như sụp đổ, niềm tin tan vỡ, chỉ một mong muốn duy nhất tồn tại là được chết. Tất nhiên tôi chưa kịp chết, mới vào quán bar ngồi nhậu cho bí tỉ để sau đó sẽ thực hiện điều mong muốn này thì tôi gặp nàng.
Hôm ấy nàng ngồi một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn tôi. Tôi cũng ngồi một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn nàng. Thấy tôi uống nhiều quá, nàng đem luôn cả đồ của mình sang uống cùng. Ngay lần đầu tiên tôi và nàng đã gọi nhau là “anh”, “em” dù nàng chẳng hề giấu tuổi của mình. Chúng tôi đã bộc lộ tâm sự với nhau, dường như tất cả.
Nàng tên Nga, xưng là “Nga sát thủ”. Nàng kể: “Bây giờ em chẳng còn gì để mất, trẻ trung đã, xinh đẹp đã, trong sáng đã, tin yêu đã, nhưng bị “quỵt” sạch rồi. Các cụ quan niệm cứ hơn tuổi là anh là chị, nhưng xưa rồi! Với em thì ai tốt, ai thật em tôn là anh là chị tất. Lũ chúng nó hơn em vài ba tuổi, có thằng hơn cả chục tuổi nhưng mở miệng là hàng đống xảo ngữ y Cuội thì còn tôn trọng gì mà gọi là anh”. Tôi tán thành. Từ đó, lúc thì tôi gọi nàng là em, khi là “chị”, tùy hứng.
Ngay lần đầu nàng đã trần tình rằng yêu đến cả hơn chục mối mà vẫn chưa lấy nổi chồng, huống hồ tôi mới một mối. Giờ, nàng chẳng còn hy vọng yêu chứ nói gì tới chuyện cưới. Nhưng thà không yêu, không cưới, hoặc có chết đi nữa còn hơn là chịu sự chui lủi, giả dối, phụ bạc. Đã yêu là phải chung tình đến chết. Tôi cũng tán thành.
Nàng khá trẻ so với tuổi của mình. Đôi mắt xếch có ánh nhìn quyết liệt kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng của nàng khi cười thì rạng rỡ, tít mít như không còn thấy ai, nhưng khi điên lên thì đến con muỗi cũng phải chạy xa, chẳng dám đốt. Tôi thì thấy nàng hiền, dễ chịu và đáng thương. Còn dường như tất cả mọi người lại thấy nàng dữ dằn, đáng gờm.
Nàng hút thuốc như nghiện, uống rượu như nước lã, nhảy nhót chuyên nghiệp, ăn mặc sexy, mái tóc vàng rực lên, móng chân móng tay dài và vẽ hoa văn nhằng nhịt, sau gáy điểm xuyết hình xăm có họa tiết của nàng, nhưng xem ra chẳng mấy ai đánh giá cao sự kỳ công trang trí đó. Nàng biết, chỉ cười bảo “Đời thế mới vui, mình là số một”!
Ngay lần đầu tiên đó, tôi đã biết rõ nghề nghiệp của nàng. Nàng bảo “Học hành mãi rồi, mòn đũng quần trên ghế nhà trường, bằng cấp đủ các kiểu từ phổ thông đến đại học, nhưng có ai thèm dùng mình cho tử tế đâu. Chỗ nào cũng thử việc. Thử tới năm cơ quan, làm tốt đến hơn cả giám đốc người ta cũng chỉ hứa cho mình cái hợp đồng thời vụ, hoặc cộng tác ít lâu. Bố ai mà cống hiến mãi như thế được. Lang thang cũng chẳng chết đói, vậy thì việc gì không lang thang cho đã”.
Thế là nàng thành sát thủ, chuyên nghề đi đòi nợ. Con nhà võ sư nên nàng giỏi võ từ trong trứng, cơ mà cái thần khí và ánh mắt đầy uy lực của nàng mới là yếu tố tiên quyết khiến hầu hết con nợ phải tìm cách xì tiền trả khi chủ nợ thuê nàng kéo bọn đàn em đến “làm việc”. Thế nhưng nàng cũng chỉ đòi được nợ bằng tiền cho người ta, còn biết bao khoản mà một số đàn ông nợ nàng thì nàng lại dễ cho chúng quỵt
Tôi thắc mắc: “Sao em không “làm việc” bọn họ luôn?”; “Yêu mà. Trước đây em nghĩ tình yêu là bao dung. Nhưng sau mối tình thứ 18 này thì em hiểu, tình yêu còn là sự ích kỉ, là sự chiếm hữu và phải bằng mọi cách bảo vệ nó. Nếu lần này có thể yêu lại được nữa thì nhất định em sẽ làm xử lý bọn phụ bạc em”; “Em vẫn hy vọng một tình yêu cuối cùng à?”
Nàng cười tràn xua tay: “Đùa đấy, không có đâu”; “Có thì sao? Anh muốn em tin là có. Và anh cũng muốn tin như vậy thêm một lần nữa trước khi chết”. “Bằng cách nào? Cưới chăng?”, “Phải. Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho em, ngay lập tức”. “Nếu không làm được như thế thì sao?”; “Thì em giết anh. Em là sát thủ mà”. “Ô kê. Thử xem sao”. “Yêu là thật, cưới cũng thật, không thử”. “Thì cưới đi. Chúng ta có được những thứ đang thiếu mà chẳng phải mất gì, cũng hay”.
Thế là tôi gặp và tìm hiểu nàng trong một buổi, ngỏ lời cầu hôn nàng trong buổi hôm đó, và dành một tuần để chuẩn bị đám cưới bất chấp lời can ngăn của mọi người. Chẳng ai tin vào tình yêu của chúng tôi, chẳng ai tin là có người nào chịu nổi nàng. Họ suy đoán đủ kiểu, nào là nàng bẫy tôi, tôi mù quáng, là bị bùa mê thuốc lú, v.v… Bố mẹ tôi không đứng ra tổ chức. Nàng sẵn sàng bỏ tiền để thuê người làm bố mẹ chồng tới nhà hỏi cưới nàng để bố mẹ, họ mạc nàng được mát mặt. Và chúng tôi nhanh chóng về sống với nhau.
Hạnh phúc chẳng tày gang thì vài ngày sau nàng bị công an “rước” vào tù vì tội hành hung người khác gây thương tích. Sau khi lĩnh án ba năm tù giam, Nga khóc và nói với tôi rằng: “Anh phải đợi em ra tù bằng được. Nếu anh đi với đứa khác, phụ tình em, em sẽ giết”. Tôi hứa với nàng rằng không bao giờ có chuyện đó. “Em yên tâm cải tạo thật tốt. Anh sẽ thường xuyên vào thăm em và đợi ngày đón em trở về”.
Nhưng mỗi lần tôi vào tù thăm nàng thì nàng đều từ chối gặp mặt. Tôi chỉ biết Nga bị đầu gấu đánh và bị ốm liên miên qua lời kể vắn tắt của người quản giáo. Ba năm nhanh chóng kết thúc, tôi vui mừng tới đón vợ mình. Dường như Nga đã trở thành một người hoàn toàn khác. Chắc không ai còn có thể nhận ra Nga sát thủ ngày trước nữa. Mái tóc dài vàng rực được thay bằng mái tóc ngắn đen xơ xác. Nàng gầy đi, gương mặt lạnh lùng trở nên vô cảm, ánh mắt thiếu vắng ngọn lửa ngày nào.
Tôi ôm nàng vào lòng bật khóc không nói nên lời còn nàng thì cứ đứng trơ lặng. Người quản giáo cho biết “Sau lần tai biến mạch máu não, Nga bị ngọng, sức khỏe không còn được như trước nữa. Chúng tôi nhiều lần tạo điều kiện cho hưởng ân xá để cô ấy được ra tù sớm nhưng Nga không chịu. Cô ấy đặc biệt là không gặp bất kì người thân nào”.
Về đến nhà, Nga cố gắng phát âm từng lời một cách khó nhọc: “Em ngải ngóng ngó. Anh ghìm người ngác đi. Em ngông ngống ngới anh nữa” (Em giải phóng đó. Anh tìm người khác đi. Em không sống với anh nữa).
“Không, chúng mình đã là vợ chồng, có họa cùng chịu, có phúc cùng hưởng”.
“Ngông zợ, em không giết nứa. (Không sợ, em không giết nữa)”.
“Anh không sợ. Anh thương em”; “Ngông ngần khương hại gâu. (Không cần thương hại đâu)”; “Không phải thương hại, mà là thương yêu”.
Nàng lắc đầu cố gắng lùi xa tôi, ánh mắt đầy cách biệt. Tôi vẫn ôm nàng vào lòng và nhẹ nhàng an ủi: “Chúng ta đã xa nhau lâu quá rồi. Hãy để anh được chăm sóc vợ. Đừng ép anh trở thành kẻ phản bội, là kẻ không có tình yêu. Dù em thế nào thì em vẫn là em và anh cũng vậy. Mình đã yêu, đã cưới, đã là một, tách ra chỉ đau đớn, mất mát mà thôi. Anh mừng là em trở về rồi. Chúng ta sẽ xây dựng lại từ đầu. Em vẫn là Nga sát thủ, nhưng không sát người nào nữa, chỉ sát bệnh tật, sát hoàn cảnh khắc nghiệt, sát mọi đau đớn, bi quan thôi, có được không?”.
Nàng ứa nước mắt gục vào vai tôi, nghẹn lời.
Ba tháng sau, nàng đã nắm được cơm, làm được việc nhà và nói đỡ khó nhọc hơn.
Một năm sau, nàng hồi phục về cơ bản. Nghe theo sự khích lệ của tôi. Nga mở quán nước ở đầu đường gần nhà. Quán phục vụ tầng lớp bình dân và ngày một đông khách.
Ba năm sau, nàng sinh cho tôi một nàng “công chúa” giống nàng như đúc. Trở về quê thăm bố mẹ, họ hàng, mọi người đã có thiện cảm với sát thủ của tôi hơn. Nhiều người khuyên chúng tôi nên tổ chức lại đám cưới. Nàng lặng lẽ lau giọt nước mắt vì hạnh phúc đến muộn.
Em và thuốc lá, anh chọn ai?
"- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em."
Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được, chỉ còn cách trốn người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua vờ như không biết người yêu vẫn lén lút " hôn môi " với nhưng chiếc đầu lọc thuốc lá.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá có ngon không? – Cô nhúi mày hỏi.
- Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào. Có lần bị bắt quả tang, khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toilet công cộng, họ khẻ nhăn mặt.
Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.
Có một đêm tối đẹp trời, trăng sao lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh im lặng không nói gì.
Anh cúi đầu xuống hỏi:
- Sao bỗng dưng em im thế?
- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?
- Anh...à ừ... – Anh ấp úng.
Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.
- Có một điếu thuốc thôi mà... anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hòa.
- Sao anh không thể vì em mà bỏ thuốc lá đi? – Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.
- Em hãy cho anh môt thời gian nữa được không?
- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?
Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn hò ra bãi biển kỷ niệm.
Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc lá dỡ dưới khe ghế ngồi. Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.
- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao này, rồi đừng hút nữa nhé!
Anh nhìn cô không nói gì, có niềm cảm xúc dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cưởi ngượng nghịu, gật đầu.
Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.
Cô cũng biết, bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá... cô điều làm mọi cách, nhưng chẳng mang lại kết quả gì.
- Hay là em cũng học hút thuốc lá, rồi em nghiện thuốc, rối em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?
- Ngốc lắm có ai làm thế bao giờ!
- Biết đâu sẽ có tác dụng?
- Tại sao em lại tự ép mình làm cái điều chính em không muốn?
- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây?- Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi ngốc ạ!
Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đông xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:
- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!
Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc lá như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc anh đề nghị chia tay!
Họ khóc suốt một đêm. Sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy sau, kết thúc cuộc tình mấy năm.
Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy cuộc sống như thiếu cái gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn trong việc cai thuốc cũng tan biến. Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Nhớ tha thiết những giây phút ngã đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương ngàn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày, cô không thể xa điếu thuốc lá. Cô nghiện thuốc, yêu cơn ghiền ấy , tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, bất ngờ họ gặp nhau trên góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp lại, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc ? Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng, anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? Cô kinh ngạc nhìn anh.
-Nửa năm trước vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yên nhau, tha thiết như thế, chỉ hi vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một nguời yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy cuộc đời mình thất bại, cả trong tình cảm lẫn ngoài đời, thất bại hoàn toàn.
Cô im lặng ngồi hút hết những điếu còn lại.
- Tại sao ... bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước , vì một người em yêu.
- Vậy.... có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? - Anh nghĩ một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước anh đã đòi chia tay.
Anh mở ví ra đưa cô xem tấm ảnh nhỏ còn nằm trong ví.
- Đây là người giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn anh, đôi mắt ướt nhòa trong nứơc mắt, những giọt nước mắt lăn xuống gò má gầy của cô.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé!
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em."
Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được, chỉ còn cách trốn người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua vờ như không biết người yêu vẫn lén lút " hôn môi " với nhưng chiếc đầu lọc thuốc lá.
Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:
- Hút thuốc lá có ngon không? – Cô nhúi mày hỏi.
- Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.
- Em và thuốc lá, anh chọn ai?
- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em.
Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào. Có lần bị bắt quả tang, khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toilet công cộng, họ khẻ nhăn mặt.
Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.
Có một đêm tối đẹp trời, trăng sao lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh im lặng không nói gì.
Anh cúi đầu xuống hỏi:
- Sao bỗng dưng em im thế?
- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?
- Anh...à ừ... – Anh ấp úng.
Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.
- Có một điếu thuốc thôi mà... anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hòa.
- Sao anh không thể vì em mà bỏ thuốc lá đi? – Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.
- Em hãy cho anh môt thời gian nữa được không?
- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?
Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn hò ra bãi biển kỷ niệm.
Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc lá dỡ dưới khe ghế ngồi. Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.
- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao này, rồi đừng hút nữa nhé!
Anh nhìn cô không nói gì, có niềm cảm xúc dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cưởi ngượng nghịu, gật đầu.
Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.
Cô cũng biết, bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá... cô điều làm mọi cách, nhưng chẳng mang lại kết quả gì.
- Hay là em cũng học hút thuốc lá, rồi em nghiện thuốc, rối em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?
- Ngốc lắm có ai làm thế bao giờ!
- Biết đâu sẽ có tác dụng?
- Tại sao em lại tự ép mình làm cái điều chính em không muốn?
- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây?- Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi ngốc ạ!
Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đông xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:
- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!
Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc lá như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc anh đề nghị chia tay!
Họ khóc suốt một đêm. Sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy sau, kết thúc cuộc tình mấy năm.
Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy cuộc sống như thiếu cái gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn trong việc cai thuốc cũng tan biến. Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Nhớ tha thiết những giây phút ngã đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương ngàn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.
Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.
Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nối ngày, cô không thể xa điếu thuốc lá. Cô nghiện thuốc, yêu cơn ghiền ấy , tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.
Một năm sau, bất ngờ họ gặp nhau trên góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp lại, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là lỗi lầm của anh.
Cô châm lên một điếu thuốc.
- Em hút thuốc ? Anh kinh ngạc nhìn cô.
- Vâng, anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói cho anh.
- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!
- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? Cô kinh ngạc nhìn anh.
-Nửa năm trước vì một người anh yêu.
Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yên nhau, tha thiết như thế, chỉ hi vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một nguời yêu gặp sau đó nửa năm.
Cô cảm thấy cuộc đời mình thất bại, cả trong tình cảm lẫn ngoài đời, thất bại hoàn toàn.
Cô im lặng ngồi hút hết những điếu còn lại.
- Tại sao ... bây giờ em lại nghiện thuốc lá?
- Từ một năm trước , vì một người em yêu.
- Vậy.... có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? - Anh nghĩ một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước anh đã đòi chia tay.
Anh mở ví ra đưa cô xem tấm ảnh nhỏ còn nằm trong ví.
- Đây là người giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!
Cô nhìn anh, đôi mắt ướt nhòa trong nứơc mắt, những giọt nước mắt lăn xuống gò má gầy của cô.
- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé!
Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014
Kỉ niệm Ngày của Cha với những hình ảnh ấm áp về cha con
Chủ đề cha con luôn gợi nguồn cảm hứng bất tận cho các nhiếp ảnh gia. Đây là những hình ảnh ghi lại khoảng khắc rất đời thường của các ông bố với con của mình.
Người cha đen đúa nở nụ cười đầy tình yêu thương với đòn gánh trên vai, hai bên là hai thiên thần nhỏ bé cùng nụ cười tỏa nắng, gương mặt rạng ngời hạnh phúc.
Cha gánh gồng con trên đường (Ảnh: Chơi blog)
Một gia đình Mông ở Yên Bái đi chơi phố huyện. (Nguồn ảnh: Báo Lao động)
Cha và con vượt qua nước lũ – Ninh Bình. (Nguồn ảnh: Báo Lao động)
Con theo cha tuần đường sắt ở Yên Hưng, Quảng Ninh. (Nguồn ảnh: Báo Lao động)
Hai cha con bên chiếc xe đạp cũ vượt qua đoạn đường đầy bùn đất, người cha dừng lại lấy áo mình lau bùn ấm lem trên mặt con gái. Bức ảnh được lấy từ bộ phim “Mẹ con Đậu Đũa” của đạo diễn Trương Dũng. Đây là một trong những hình ảnh chân thực và cảm động về cuộc sống của một gà trống nuôi con.
Một người cha dắt con gái đi dạo dọc bên bờ biển cùng chú chó.
Hai cha con đang đọ sức với nhau trong xưởng đồ của cha.
Bé gái cười sung sướng khi bất ngờ lấy nước từ vòi tưới cây trong vườn dội lên đầu bố khi ông đang nằm tắm nắng.
Cha tranh thủ tựa lưng khi con bú
Một cậu bé tuổi teen đang nhận được bài giảng giải của bố tại căn bếp trong căn hộ của gia đình.
Cho con ăn không chỉ là việc của mẹ. Người cha này trải qua bữa ăn vui vẻ với con.
Bất cứ ông bố nào cũng có một lần làm ngựa cho con cưỡi!
Một người cha dang rộng cánh tay chào đón cô con gái trở về nhà sau chuyến du lịch.
Theo Afamily
Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014
Hạn sử dụng của các “chiến binh”
Đàn ông thường tự hào là tuổi sinh đẻ của họ kéo dài đến cuối đời, không như phụ nữ chỉ có thời hạn. Song trên thực tế, mọi thứ đều có “hạn sử dụng”.
Hạn sử dụng của “chiến binh”
Quá trình tạo tinh trùng được diễn ra tại tinh hoàn. Thông thường, sau 30 tuổi, tinh hoàn giảm dần việc tiết testosterol. Năm 45-50 tuổi thì sự giảm ngày càng rõ rệt hơn, làm cho tinh dịch trở nên “khô” hơn. Những trường hợp này, khi kiểm tra tinh dịch đồ sẽ gặp tình huống dở khóc dở cười. Thay vì thẳng tiến thì “tinh binh” lại đi ngang, có “anh” đếm từng bước một thay vì phi nước đại…
Trong khi đó, quá trình thụ tinh là một cuộc chạy sinh – tử của hàng triệu tinh trùng. Cốt lõi của vấn đề chỉ là tìm ra một “anh chàng” khỏe mạnh nhất để “nhập cung”, tạo ra phôi tốt và phát triển thành thai nhi khỏe mạnh. Những chàng thua cuộc sẽ bị thải loại ra khỏi cơ thể phụ nữ. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, những người vợ dù trẻ tuổi nhưng có chồng luống tuổi sẽ tăng khả năng sẩy thai, nhau tiền đạo, vỡ ối sớm, tiền sản giật, bị thai trứng, sinh con non tháng, kể cả nguy cơ sinh con bị dị tật bẩm sinh. Khi có tuổi, chất lượng “chiến binh” giảm sút.
Hệ lụy
Sức khỏe xuống dốc, “chiến binh” giảm số lượng, chất lượng là tất nhiên. Nhiều nhà khoa học trên thế giới đã có những nghiên cứu về sức khỏe sinh sản khi nam giới lớn tuổi, cụ thể: Tăng tỷ lệ bất thường cấu trúc nhiễm sắc thể ở tinh trùng, tăng tỷ lệ phân mảnh AND tinh trùng… Đây là tiền đề của các bệnh về nhiễm sắc thể mà trẻ sinh ra phải gánh chịu.
Các vấn đề nêu trên có thể xuất hiện khi nam giới ở tuổi nào? Câu trả lời chung từ các nghiên cứu là: nam giới sau 35 tuổi, thể hiện rõ là sau 40 tuổi và nguy cơ cao ở độ tuổi sau 50. Bác sĩ Hồ Mạnh Tường – Hội Nội tiết sinh sản và vô sinh TP.HCM khuyên: “Khi nam giới trên 40 tuổi có con thì người vợ mang thai được xem là nguy cơ cao, cần được khám thai và chẩn đoán đầy đủ để phát hiện sớm, tư vấn và can thiệp kịp thời. Nam giới nên có con trước 40 tuổi, tốt nhất là dưới 35 tuổi”.
Sai lầm cần tránh
Nhiều người cho rằng khi nội tiết tố giảm thì chỉ cần bổ sung cho “đầy” là sẽ có “giống” tốt ngay. Thế nhưng, TS Nguyễn Thành Như – Ban chấp hành Hội Y học giới tính châu Á Thái Bình Dương nhắc nhở: “Không nên tự sử dụng testosterol để có “tinh binh” nhiều hơn vì nếu dùng không đúng cách có thể gây hậu quả như ức chế sinh tinh trùng, teo tinh hoàn, thậm chí ung thư tiền liệt tuyến…”.
(PNO)
Hạn sử dụng của “chiến binh”
Quá trình tạo tinh trùng được diễn ra tại tinh hoàn. Thông thường, sau 30 tuổi, tinh hoàn giảm dần việc tiết testosterol. Năm 45-50 tuổi thì sự giảm ngày càng rõ rệt hơn, làm cho tinh dịch trở nên “khô” hơn. Những trường hợp này, khi kiểm tra tinh dịch đồ sẽ gặp tình huống dở khóc dở cười. Thay vì thẳng tiến thì “tinh binh” lại đi ngang, có “anh” đếm từng bước một thay vì phi nước đại…
Trong khi đó, quá trình thụ tinh là một cuộc chạy sinh – tử của hàng triệu tinh trùng. Cốt lõi của vấn đề chỉ là tìm ra một “anh chàng” khỏe mạnh nhất để “nhập cung”, tạo ra phôi tốt và phát triển thành thai nhi khỏe mạnh. Những chàng thua cuộc sẽ bị thải loại ra khỏi cơ thể phụ nữ. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, những người vợ dù trẻ tuổi nhưng có chồng luống tuổi sẽ tăng khả năng sẩy thai, nhau tiền đạo, vỡ ối sớm, tiền sản giật, bị thai trứng, sinh con non tháng, kể cả nguy cơ sinh con bị dị tật bẩm sinh. Khi có tuổi, chất lượng “chiến binh” giảm sút.
Hệ lụy
Sức khỏe xuống dốc, “chiến binh” giảm số lượng, chất lượng là tất nhiên. Nhiều nhà khoa học trên thế giới đã có những nghiên cứu về sức khỏe sinh sản khi nam giới lớn tuổi, cụ thể: Tăng tỷ lệ bất thường cấu trúc nhiễm sắc thể ở tinh trùng, tăng tỷ lệ phân mảnh AND tinh trùng… Đây là tiền đề của các bệnh về nhiễm sắc thể mà trẻ sinh ra phải gánh chịu.
Các vấn đề nêu trên có thể xuất hiện khi nam giới ở tuổi nào? Câu trả lời chung từ các nghiên cứu là: nam giới sau 35 tuổi, thể hiện rõ là sau 40 tuổi và nguy cơ cao ở độ tuổi sau 50. Bác sĩ Hồ Mạnh Tường – Hội Nội tiết sinh sản và vô sinh TP.HCM khuyên: “Khi nam giới trên 40 tuổi có con thì người vợ mang thai được xem là nguy cơ cao, cần được khám thai và chẩn đoán đầy đủ để phát hiện sớm, tư vấn và can thiệp kịp thời. Nam giới nên có con trước 40 tuổi, tốt nhất là dưới 35 tuổi”.
Sai lầm cần tránh
Nhiều người cho rằng khi nội tiết tố giảm thì chỉ cần bổ sung cho “đầy” là sẽ có “giống” tốt ngay. Thế nhưng, TS Nguyễn Thành Như – Ban chấp hành Hội Y học giới tính châu Á Thái Bình Dương nhắc nhở: “Không nên tự sử dụng testosterol để có “tinh binh” nhiều hơn vì nếu dùng không đúng cách có thể gây hậu quả như ức chế sinh tinh trùng, teo tinh hoàn, thậm chí ung thư tiền liệt tuyến…”.
(PNO)
Những câu đừng "vạ miệng" nói với đàn ông khi tức giận
Ngay cả khi bạn đã tức giận lắm rồi cũng đừng “vạ miệng” thốt ra những câu sau. Chúng sẽ khiến người đàn ông của bạn cảm thấy bị tổn thương ghê gớm.
“Sao anh không thông minh như bố (anh trai) anh nhỉ?”
So sánh sẽ khiến đàn ông cảm thấy khó chịu. Đặc biệt việc bị so sánh với bố hoặc anh trai có thể khiến chàng tức giận, oán hận. Đàn ông thường cảm thấy bị hạ thấp phẩm giá khi bị đưa ra so sánh. Và điều mà chàng thường nghĩ đến ngay lúc bị so sánh là: “Mình sẽ từ bỏ để cô ấy có được người như cô ấy muốn”. Có thể chàng của bạn không được như những người đàn ông khác, thay vì so sánh hãy động viên chàng theo hướng khích lệ. Ngay cả khi tâm trạng của bạn đang “không bình thường” thì cũng nhớ đừng bao giờ so sánh đàn ông của mình với đàn ông khác, sự tổn thương này với đàn ông là không gì bù đắp được.
“Em biết là anh chưa quên được cô ấy mà”
Khi không hài lòng về vấn đề gì trong tình yêu phụ nữ thường lôi lại chuyện quá khứ của người mình yêu. Không một người đàn ông nào muốn nhắc lại quá khứ với người yêu hiện tại. Không phải họ đang cố tình giấu đi mà bởi vì với họ - quá khứ là quá khứ và họ đang yêu bạn và bạn mới là người quan trọng với họ hiện tại. Đay nghiến lại chuyện quá khứ chỉ làm cho hai bạn có khoảng cách xa hơn và có thể anh ấy sẽ cảm thấy bất an trong mối quan hệ mới này. Cách tốt nhất là đừng nhắc tới quá khứ mối khi hai bạn tức giận
“Trời ơi, có bao nhiêu tiền anh “đổ” vào bạn bè hết rồi”
Hãy nhớ, anh ấy cũng cần có bạn bè và anh ấy có quyền chi tiêu và vui chơi với bạn bè của anh ấy. Việc nhắc nhở liên tục sẽ chỉ làm chàng cảm thấy bực tức và có thể chàng sẽ không bao giờ chia sẻ về tài chính với bạn nữa. Đàn ông ghét bị nhắc nhở về chuyện chi tiêu, đặc biệt là chi tiêu dành cho bạn bè. Chàng có thể coi bạn là “tội đồ” phá vỡ tình cảm bạn bè tốt đẹp của chàng nếu bạn không cố gắng dung hòa bạn bè của chàng và việc chàng tiêu tiền. Vì thế, hãy đợi lúc phù hợp để khéo léo đưa ra lời khuyên cho chàng trong vấn đề chi tiêu.
“Mẹ của anh đang “diễn kịch”
Anh ấy có thể hứa “hái trăng, hái sao” cho bạn và yêu bạn đến cuối cuộc đời nhưng những lời chỉ trích hướng về phía mẹ của anh ấy có thể sẽ biến bạn thành “nhân vật phản diện”. Có thể những hành động thờ ơ, lạnh nhạt hay của mẹ anh ấy khiến bạn cảm thấy bối rối nhưng đừng dại mà nói thật quá những cảm xúc của mình. Chàng sẽ coi bạn là người thiếu tôn trọng với người lớn tuổi.
“Không phải hôm nay, em đang buồn ngủ lắm”
Câu nói này không chỉ khiến chàng mất hết cảm hứng ái ân mà còn khiến chàng nảy sinh nghi ngờ. Anh ấy có thể sẽ băn khoăn về cuộc sống với người vợ chỉ suốt ngày ngập ngụa trong công việc nhà, đi chợ, trông con .. lặp đi lặp lại hàng ngày và cảm thấy chán nản. Câu nói này còn truyền đi một thông điệp kinh khủng rằng “Sex với bạn giờ không còn mấy hứng thú, chàng không làm cho bạn cảm thấy hứng thú”. Vì vậy, nếu bạn thật sự mệt và chưa sẵn sàng hãy giải thích cho chàng và khéo léo hẹn vào một hôm khác.
Chửi thề
Đàn ông không ưa và sẽ không thể tha thứ cho phụ nữ chửi thề. Ngay cả khi bạn cố gắng thể hiện thiện chí thay đổi, bù đắp sau cuộc cãi vã thì chàng cũng không bao giờ quên được điều đó.Vì vậy, ngay cả khi cơn thịnh nộ của bạn đang ở dạng “đầy bão tố” thì cũng cần tỉnh táo đừng “vạ miệng” lỡ chửi thề.
Tường Vy
Theo TOI
“Sao anh không thông minh như bố (anh trai) anh nhỉ?”
So sánh sẽ khiến đàn ông cảm thấy khó chịu. Đặc biệt việc bị so sánh với bố hoặc anh trai có thể khiến chàng tức giận, oán hận. Đàn ông thường cảm thấy bị hạ thấp phẩm giá khi bị đưa ra so sánh. Và điều mà chàng thường nghĩ đến ngay lúc bị so sánh là: “Mình sẽ từ bỏ để cô ấy có được người như cô ấy muốn”. Có thể chàng của bạn không được như những người đàn ông khác, thay vì so sánh hãy động viên chàng theo hướng khích lệ. Ngay cả khi tâm trạng của bạn đang “không bình thường” thì cũng nhớ đừng bao giờ so sánh đàn ông của mình với đàn ông khác, sự tổn thương này với đàn ông là không gì bù đắp được.
“Em biết là anh chưa quên được cô ấy mà”
Khi không hài lòng về vấn đề gì trong tình yêu phụ nữ thường lôi lại chuyện quá khứ của người mình yêu. Không một người đàn ông nào muốn nhắc lại quá khứ với người yêu hiện tại. Không phải họ đang cố tình giấu đi mà bởi vì với họ - quá khứ là quá khứ và họ đang yêu bạn và bạn mới là người quan trọng với họ hiện tại. Đay nghiến lại chuyện quá khứ chỉ làm cho hai bạn có khoảng cách xa hơn và có thể anh ấy sẽ cảm thấy bất an trong mối quan hệ mới này. Cách tốt nhất là đừng nhắc tới quá khứ mối khi hai bạn tức giận
“Trời ơi, có bao nhiêu tiền anh “đổ” vào bạn bè hết rồi”
Hãy nhớ, anh ấy cũng cần có bạn bè và anh ấy có quyền chi tiêu và vui chơi với bạn bè của anh ấy. Việc nhắc nhở liên tục sẽ chỉ làm chàng cảm thấy bực tức và có thể chàng sẽ không bao giờ chia sẻ về tài chính với bạn nữa. Đàn ông ghét bị nhắc nhở về chuyện chi tiêu, đặc biệt là chi tiêu dành cho bạn bè. Chàng có thể coi bạn là “tội đồ” phá vỡ tình cảm bạn bè tốt đẹp của chàng nếu bạn không cố gắng dung hòa bạn bè của chàng và việc chàng tiêu tiền. Vì thế, hãy đợi lúc phù hợp để khéo léo đưa ra lời khuyên cho chàng trong vấn đề chi tiêu.
“Mẹ của anh đang “diễn kịch”
Anh ấy có thể hứa “hái trăng, hái sao” cho bạn và yêu bạn đến cuối cuộc đời nhưng những lời chỉ trích hướng về phía mẹ của anh ấy có thể sẽ biến bạn thành “nhân vật phản diện”. Có thể những hành động thờ ơ, lạnh nhạt hay của mẹ anh ấy khiến bạn cảm thấy bối rối nhưng đừng dại mà nói thật quá những cảm xúc của mình. Chàng sẽ coi bạn là người thiếu tôn trọng với người lớn tuổi.
“Không phải hôm nay, em đang buồn ngủ lắm”
Câu nói này không chỉ khiến chàng mất hết cảm hứng ái ân mà còn khiến chàng nảy sinh nghi ngờ. Anh ấy có thể sẽ băn khoăn về cuộc sống với người vợ chỉ suốt ngày ngập ngụa trong công việc nhà, đi chợ, trông con .. lặp đi lặp lại hàng ngày và cảm thấy chán nản. Câu nói này còn truyền đi một thông điệp kinh khủng rằng “Sex với bạn giờ không còn mấy hứng thú, chàng không làm cho bạn cảm thấy hứng thú”. Vì vậy, nếu bạn thật sự mệt và chưa sẵn sàng hãy giải thích cho chàng và khéo léo hẹn vào một hôm khác.
Chửi thề
Đàn ông không ưa và sẽ không thể tha thứ cho phụ nữ chửi thề. Ngay cả khi bạn cố gắng thể hiện thiện chí thay đổi, bù đắp sau cuộc cãi vã thì chàng cũng không bao giờ quên được điều đó.Vì vậy, ngay cả khi cơn thịnh nộ của bạn đang ở dạng “đầy bão tố” thì cũng cần tỉnh táo đừng “vạ miệng” lỡ chửi thề.
Tường Vy
Theo TOI
Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014
Sự căm hận trong tình yêu không phải là lựa chọn thông thái
Con gái chỉ nên giữ đàn ông thông minh thôi. Một khi đã buông tay nhau rồi, đừng vì điều gì mà dày vò bản thân mình. Trước khi đi tìm "ai đó" hãy tìm chính mình...
Có khi nào nụ cười và nước mắt cùng gặp nhau trên một con đường? Khóc là do ta vấp ngã. Cười là khi ta biết tự mình biết đứng lên. Rồi chúng ta sẽ phải hiểu và chấp nhận, rằng có những người chúng ta chỉ có thể giữ họ trong tim, chứ không phải là trong cuộc đời này.
Có những chuyện bạn không muốn xảy ra nhưng bạn buộc phải chấp nhận. Có những điều bạn không muốn biết nhưng bạn buộc phải học. Có những người bạn không muốn quên nhưng bạn buộc phải buông tay. Bởi ngay cả những điều tệ nhất cũng đều có ý nghĩa riêng của nó.
Chẳng có người đàn ông nào là chung thuỷ tuyệt đối! Việc anh ta mắt la mày liếc cô này cô kia là chuyện bình thường, phụ nữ vốn dĩ không cần phải lo lắng hay ghen tuông vì điều đó. Nhưng sẽ chẳng anh nào để cho bạn nhìn thấy anh ta đi vào nhà nghỉ cùng một người khác.
May mắn sẽ đến với người phụ nữ khi người đàn ông của họ không có tài... dối lừa. Một người đàn ông thông minh và bản lĩnh, anh ta luôn biết cái gì nặng, cái gì nhẹ và đâu là cuộc đời, đâu là cuộc chơi.
Con gái chỉ nên giữ đàn ông thông mình thôi. Một khi đã buông tay nhau rồi, đừng vì điều gì mà dày vò bản thân mình. Trước khi đi tìm "ai đó" hãy tìm chính mình...
Trong tình yêu, sự căm hận không phải là lựa chọn thông thái. Sự trả thù ngọt ngào nhất trong tình yêu đó là lãng quên. Có thứ ta cần nhớ nhưng có những thứ ta bắt buộc phải quên đi để đem đến hạnh phúc cho chính mình.
Không phải yêu thương nào cũng được đền đáp bằng yêu thương, không phải yêu một người là sẽ được bên một người. Có những điều tưởng như là tha thiết nhưng cuối cùng chẳng biết đã về đâu. Có những cuộc tình tưởng rằng rất đậm sâu nhưng một thoáng xa xôi là xa mãi.
Hạnh phúc thật chỉ như mảnh thủy tinh. Chạm thật nhẹ mảnh thủy tinh mờ nhạt. Nắm thật chặt bàn tay sẽ chảy máu. Đánh rơi rồi có tìm lại được đâu.
Vì vậy, đừng để quá khứ mệt mỏi và muộn phiền lấy đi hạnh phúc cuộc sống của hiện tại, cũng đừng cố nhớ đến để tìm kiếm vài niềm vui kí ức nhỏ nhoi rồi lại không thôi buồn bã cả ngày dài, bạn đã không còn sống ở đó nữa, không còn tồn tại ở nơi nặng nề đã thuộc về hai chữ "quá khứ" kia nữa rồi.
Tình yêu buồn
Thôi khóc lóc nữa đi cô gái, đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn, có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Nước mắt chỉ dành cho những người xứng đáng mà thôi.
Chúng ta, trong trăm ngàn ngã rẽ, có thể gặp được rất nhiều người. Có những người thật lòng yêu thương, có những người chỉ vì vụ lợi, có những người lại vì muốn thử chứ chẳng muốn thật, có những người ban đầu nghiêm túc, nhưng trái tim lại dễ đổi thay... Đừng buồn vì những thứ qua, tất cả chỉ còn trong dĩ vãng chẳng thể níu kéo được.
Cái gì đã qua hãy để nó qua, bong bóng muốn bay thì hãy buông tay để ta nhẹ lòng. Đôi khi sự từ bỏ một tình yêu, một quá khứ lại là cơ hội để ta đi tìm những niềm vui, những sắc màu cuộc sống.
Khi ra đi thì ngẩng cao đầu tự mãn, tại sao khi trở về lại phải tỏ ra đau thương tan nát? Tình yêu không có sự khóc thuê khóc mướn, chỉ có đường ai nấy bước sau khi đã cạn hết nghĩa tình.
Trên đời này không có gì là nhất cả! Tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời ta, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa ta, hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn lắng lại rồi nỗi đau của ta cũng sẽ tan biến.
Đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn. Tình yêu đã qua, niềm tin cũng không còn, ta đâu thể sống mà cứ ngoảnh đầu lại quá khứ. Người ta cứ đi mà quay đầu lại phía sau sẽ lại vấp ngã và đau khổ sẽ nối tiếp mà thôi.
Mỗi cuộc đời con người là một mảnh ghép, mỗi mối quan hệ là những mãnh ghép tình cờ. Quên đi để mà sống và hãy sống để mà quên. Không cần bận tâm những gì bạn đã mất. Chỉ cần trân trọng những thứ bạn đang có.
Quá khứ không bao giờ quay trở lại. Nhưng tương lai có thể cho bạn lại những thứ đã mất. Và hơn nữa, hôm nay lại chính là quá khứ của ngày mai. Đừng vì những phiền muộn đau khổ mà lại khiến cuộc đời thêm một trang đau thương, thêm một ngày buồn khổ.
Thứ gì có thể cầm lên được, thì phải bỏ xuống được.Thứ gì vỡ rồi thì đừng cố chắp vá, chỉ làm ứa máu trái tim, chỉ làm chúng ta trở nên đáng thương và thảm hại. Thay vì vùi mặt trong chăn gối khóc lóc sưng mắt và đầu tóc rối bù, thay vì chờ đợi và tìm kiếm như con ngốc, tự hủy hoại bản thân bằng nuối tiếc và đau thương thì hãy vui lên, thật xinh đẹp và tự tin trong "mùa hoa nở".
Hãy giữ cho trái tim của mình luôn vẹn nguyên. Đừng để trái tim đau thương mình mà lại vô tình làm đau thương người đến sau...Cũng đừng vì đổ vỡ mà sợ yêu, sợ nắm tay ai khác. Bởi tim là thứ duy nhất có thể hoạt động ngay cả khi tan vỡ, thế nên đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ.
Thôi khóc lóc nữa đi cô gái, đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn, có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Nước mắt chỉ dành cho những người xứng đáng mà thôi.
Đôi khi người ta cứ như còn yêu nhau nhưng thực ra chỉ là nuối tiếc của thời quá khứ bên nhau mà thôi. Đừng ủ rũ và mộng mị bởi những yêu thương đã qua, đừng chìm đắm trong men say giấc mộng đau khổ. Đứng lên và xách tim đi tìm niềm vui đi thôi.
Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?
Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?
Chúng ta sinh ra để hạnh phúc chứ không phải để đau khổ vì những thứ mãi mãi không bao giờ còn nữa...
Có khi nào nụ cười và nước mắt cùng gặp nhau trên một con đường? Khóc là do ta vấp ngã. Cười là khi ta biết tự mình biết đứng lên. Rồi chúng ta sẽ phải hiểu và chấp nhận, rằng có những người chúng ta chỉ có thể giữ họ trong tim, chứ không phải là trong cuộc đời này.
Có những chuyện bạn không muốn xảy ra nhưng bạn buộc phải chấp nhận. Có những điều bạn không muốn biết nhưng bạn buộc phải học. Có những người bạn không muốn quên nhưng bạn buộc phải buông tay. Bởi ngay cả những điều tệ nhất cũng đều có ý nghĩa riêng của nó.
Con gái chỉ nên giữ đàn ông thông mình thôi. Một khi đã buông tay nhau rồi, đừng vì điều gì mà dày vò bản thân mình. Trước khi đi tìm "ai đó" hãy tìm chính mình...
Chẳng có người đàn ông nào là chung thuỷ tuyệt đối! Việc anh ta mắt la mày liếc cô này cô kia là chuyện bình thường, phụ nữ vốn dĩ không cần phải lo lắng hay ghen tuông vì điều đó. Nhưng sẽ chẳng anh nào để cho bạn nhìn thấy anh ta đi vào nhà nghỉ cùng một người khác.
May mắn sẽ đến với người phụ nữ khi người đàn ông của họ không có tài... dối lừa. Một người đàn ông thông minh và bản lĩnh, anh ta luôn biết cái gì nặng, cái gì nhẹ và đâu là cuộc đời, đâu là cuộc chơi.
Con gái chỉ nên giữ đàn ông thông mình thôi. Một khi đã buông tay nhau rồi, đừng vì điều gì mà dày vò bản thân mình. Trước khi đi tìm "ai đó" hãy tìm chính mình...
Trong tình yêu, sự căm hận không phải là lựa chọn thông thái. Sự trả thù ngọt ngào nhất trong tình yêu đó là lãng quên. Có thứ ta cần nhớ nhưng có những thứ ta bắt buộc phải quên đi để đem đến hạnh phúc cho chính mình.
Không phải yêu thương nào cũng được đền đáp bằng yêu thương, không phải yêu một người là sẽ được bên một người. Có những điều tưởng như là tha thiết nhưng cuối cùng chẳng biết đã về đâu. Có những cuộc tình tưởng rằng rất đậm sâu nhưng một thoáng xa xôi là xa mãi.
Hạnh phúc thật chỉ như mảnh thủy tinh. Chạm thật nhẹ mảnh thủy tinh mờ nhạt. Nắm thật chặt bàn tay sẽ chảy máu. Đánh rơi rồi có tìm lại được đâu.
Vì vậy, đừng để quá khứ mệt mỏi và muộn phiền lấy đi hạnh phúc cuộc sống của hiện tại, cũng đừng cố nhớ đến để tìm kiếm vài niềm vui kí ức nhỏ nhoi rồi lại không thôi buồn bã cả ngày dài, bạn đã không còn sống ở đó nữa, không còn tồn tại ở nơi nặng nề đã thuộc về hai chữ "quá khứ" kia nữa rồi.
Tình yêu buồn
Thôi khóc lóc nữa đi cô gái, đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn, có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Nước mắt chỉ dành cho những người xứng đáng mà thôi.
Chúng ta, trong trăm ngàn ngã rẽ, có thể gặp được rất nhiều người. Có những người thật lòng yêu thương, có những người chỉ vì vụ lợi, có những người lại vì muốn thử chứ chẳng muốn thật, có những người ban đầu nghiêm túc, nhưng trái tim lại dễ đổi thay... Đừng buồn vì những thứ qua, tất cả chỉ còn trong dĩ vãng chẳng thể níu kéo được.
Cái gì đã qua hãy để nó qua, bong bóng muốn bay thì hãy buông tay để ta nhẹ lòng. Đôi khi sự từ bỏ một tình yêu, một quá khứ lại là cơ hội để ta đi tìm những niềm vui, những sắc màu cuộc sống.
Khi ra đi thì ngẩng cao đầu tự mãn, tại sao khi trở về lại phải tỏ ra đau thương tan nát? Tình yêu không có sự khóc thuê khóc mướn, chỉ có đường ai nấy bước sau khi đã cạn hết nghĩa tình.
Trên đời này không có gì là nhất cả! Tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời ta, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa ta, hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn lắng lại rồi nỗi đau của ta cũng sẽ tan biến.
Đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn. Tình yêu đã qua, niềm tin cũng không còn, ta đâu thể sống mà cứ ngoảnh đầu lại quá khứ. Người ta cứ đi mà quay đầu lại phía sau sẽ lại vấp ngã và đau khổ sẽ nối tiếp mà thôi.
Mỗi cuộc đời con người là một mảnh ghép, mỗi mối quan hệ là những mãnh ghép tình cờ. Quên đi để mà sống và hãy sống để mà quên. Không cần bận tâm những gì bạn đã mất. Chỉ cần trân trọng những thứ bạn đang có.
Quá khứ không bao giờ quay trở lại. Nhưng tương lai có thể cho bạn lại những thứ đã mất. Và hơn nữa, hôm nay lại chính là quá khứ của ngày mai. Đừng vì những phiền muộn đau khổ mà lại khiến cuộc đời thêm một trang đau thương, thêm một ngày buồn khổ.
Thứ gì có thể cầm lên được, thì phải bỏ xuống được.Thứ gì vỡ rồi thì đừng cố chắp vá, chỉ làm ứa máu trái tim, chỉ làm chúng ta trở nên đáng thương và thảm hại. Thay vì vùi mặt trong chăn gối khóc lóc sưng mắt và đầu tóc rối bù, thay vì chờ đợi và tìm kiếm như con ngốc, tự hủy hoại bản thân bằng nuối tiếc và đau thương thì hãy vui lên, thật xinh đẹp và tự tin trong "mùa hoa nở".
Hãy giữ cho trái tim của mình luôn vẹn nguyên. Đừng để trái tim đau thương mình mà lại vô tình làm đau thương người đến sau...Cũng đừng vì đổ vỡ mà sợ yêu, sợ nắm tay ai khác. Bởi tim là thứ duy nhất có thể hoạt động ngay cả khi tan vỡ, thế nên đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ.
Thôi khóc lóc nữa đi cô gái, đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn, có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Nước mắt chỉ dành cho những người xứng đáng mà thôi.
Đôi khi người ta cứ như còn yêu nhau nhưng thực ra chỉ là nuối tiếc của thời quá khứ bên nhau mà thôi. Đừng ủ rũ và mộng mị bởi những yêu thương đã qua, đừng chìm đắm trong men say giấc mộng đau khổ. Đứng lên và xách tim đi tìm niềm vui đi thôi.
Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?
Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?
Chúng ta sinh ra để hạnh phúc chứ không phải để đau khổ vì những thứ mãi mãi không bao giờ còn nữa...
Vợ chồng khóc như mưa sau 3 đêm tân hôn không thành
Khi hai bên đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể xúc tiến được, cô ấy òa khóc. Tôi cũng khóc theo vợ. Hai vợ chồng ôm nhau khóc như mưa...
Sau bốn năm đi làm xa, tôi về quê lập nghiệp. Bố mẹ muốn tôi lấy vợ để ổn định cuộc sống. Thế là tôi bước vào công cuộc tìm vợ đầy gian nan. Trong sáu tháng, tôi tìm hiểu tới năm cô mà chả thành được với cô nào. Ngay lúc tôi thấy chán ngán nhất thì dì tôi giới thiệu cho một cô đồng nghiệp hai lăm tuổi. Tôi đành gật đầu cho phải phép, tôi nhắn tin bâng quơ với cô ấy cho đỡ bị mắng.
Cô ấy cũng đáp lại sự quan tâm của tôi. Hai bên nhắn được ba hôm, cô ấy đã tỏ ý thích tôi. Tôi mạnh dạn tới nhà cô ấy chơi. Đó là một cô gái hiền lành, ngoan ngoãn con một gia đình nề nếp. Hẳn là dì tôi đã xem xét cẩn thận rồi mới giới thiệu cho tôi. Quen biết được một tuần, cô ấy nhận lời làm người yêu của tôi.
Tình cảm tiến triển tốt, đó là điều mà những cô gái tôi tìm hiểu trước đây không có. Họ không từ chối mà cũng chẳng đồng ý, khiến tôi chả biết mình nên thế nào. Còn em, em dễ dàng đồng ý làm người yêu của tôi. Tuy có hơi bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc. Đã lâu lắm rồi mới có một người con gái đồng ý làm người yêu của tôi. Bố mẹ tôi cũng thấy mừng vì tôi đã có người yêu.
Chúng tôi yêu nhau được một tháng thì bố mẹ tôi ra thăm nhà em. Bố mẹ tôi khá hài lòng về gia thế cũng như con người của người yêu tôi. Mẹ tôi có ý giục tôi “cưới vợ phải cưới liền tay”. Tôi cũng hơi lo, em ấy hiền lành ngoan ngoãn như vậy, mình không lấy sớm không khéo lại có người lấy mất. Tôi đồng ý ngay. Sau một tuần, bố mẹ em cũng qua nhà tôi thăm nhà. Bố mẹ tôi xin cưới luôn. Hai ngay sau đó thì gia đình tôi nhận được sự đồng ý của bên ấy.
Vậy là chúng tôi chỉ còn một tuần để chuẩn bị đám cưới. Hai đứa nhanh chóng đi chụp ảnh cưới, mua nhẫn và sắm sửa một vài đồ dùng cần thiết. Vợ tôi là người rất tiết kiệm. Cô ấy chỉ mua những thứ cần thiết với mức giá vừa phải, thậm chí tôi khuyên cô ấy nên mua đồ đắt một chút thì cô ấy nói sau này còn có nhiều thứ cần chi tiêu nên mình mua đồ vừa phải để tiết kiệm. Tôi thấy mình thật may mắn vì cưới được người vợ hiền lành và tiết kiệm như cô ấy.
Tôi háo hức vô cùng chờ đón đêm tân hôn. Đêm tân hôn, tôi mới biết mình là người đầu tiên của vợ. Tôi không nghĩ rằng những cô gái ở tuổi 25 mà vẫn chưa trải qua chuyện đó. Tôi có chút hưng phấn nhưng khi vào cuộc thì lại khó khăn vô cùng... Cô ấy loay hoay không biết nên làm gì và rất sợ đau.
Mô tả ảnh.
Đêm tân hôn, tôi mới biết mình là người đầu tiên của vợ.
Quả thực, tôi cũng chưa bao giờ rơi vào tình huống này. Mỗi lần tôi cố gắng thì cô ấy lại nhăn nhó với vẻ mặt đầy căng thẳng, sợ hãi. Tôi lo lắng và cũng sợ cô ấy đau nên chúng tôi hoãn lại để dành cho hôm sau. Vậy là cả đêm tân hôn, hai vợ chồng ôm nhau ngủ. Tuy nó chưa giống một đêm tân hôn đúng nghĩa nhưng nghe nhịp thời đều đều của cô ấy phả vào mình, tôi thấy lòng bình yên đến kì lạ.
Hôm thứ hai, hai vợ chồng đã chuẩn bị tinh thần rất nhiều, tôi còn cho cô ấy xem phim 18+ để vững tâm tý hơn. Vậy mà vẫn chưa làm được gì. Cũng có thể do tôi hơi mềm lòng, vì cứ nhìn thấy cô ấy nhăn nhó, cau mày thì tôi chẳng có tâm chí nào mà cố thêm được nữa. Đêm thứ hai hai vợ chồng lại ôm nhau ngủ.
Chờ thì tôi chờ được song tôi có chút băn khoăn không biết cô ấy có nghĩ mình kém cỏi không. Bị tâm lý chi phối, tôi hơi ngại nên có hơi do dự. Đêm thứ ba, cô ấy đề nghị với tôi trước. Tôi thấy mừng hơn. Chúng tôi đến bên nhau hào hứng với suy nghĩ rằng mình sẽ có một đêm tân hôn như mong ước.
Mặc dù, cô ấy là người chủ động xong vẫn rất sợ đau và lo lắng. Khi hai bên đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể xúc tiến được, cô ấy òa khóc. Tôi cũng khóc theo vợ. Hai vợ chồng ôm nhau khóc như mưa, tôi thương vợ và cảm nhận rõ rệt cái khó trong lần đầu tiên của phụ nữ.
Giá mà tôi có thể bỏ qua cảm xúc ban đầu của cô ấy mà lấn tới thì có lẽ đã được rồi. Nếu tôi làm thế, tôi lại thấy mình có lỗi. Em thút thít như con nít “Hay là em có vấn đề nên em mới không làm được”. Tôi phải ân cần vỗ về để em yên tâm hơn. Mãi gần sáng, cô ấy mới bình tĩnh. Chắc là sau khi khóc, tâm lý của cả hai đều bớt căng thẳng hơn. Cuộc yêu diễn ra suôn sẻ đầy ngọt ngào. Vợ chồng tôi có đêm tân hôn muộn song rất ưng ý.
Ôm em trong tay, tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã mang em đến, người cho tôi cảm giác bình yên, hạnh phúc. Theo Vnexpress
Sau bốn năm đi làm xa, tôi về quê lập nghiệp. Bố mẹ muốn tôi lấy vợ để ổn định cuộc sống. Thế là tôi bước vào công cuộc tìm vợ đầy gian nan. Trong sáu tháng, tôi tìm hiểu tới năm cô mà chả thành được với cô nào. Ngay lúc tôi thấy chán ngán nhất thì dì tôi giới thiệu cho một cô đồng nghiệp hai lăm tuổi. Tôi đành gật đầu cho phải phép, tôi nhắn tin bâng quơ với cô ấy cho đỡ bị mắng.
Cô ấy cũng đáp lại sự quan tâm của tôi. Hai bên nhắn được ba hôm, cô ấy đã tỏ ý thích tôi. Tôi mạnh dạn tới nhà cô ấy chơi. Đó là một cô gái hiền lành, ngoan ngoãn con một gia đình nề nếp. Hẳn là dì tôi đã xem xét cẩn thận rồi mới giới thiệu cho tôi. Quen biết được một tuần, cô ấy nhận lời làm người yêu của tôi.
Tình cảm tiến triển tốt, đó là điều mà những cô gái tôi tìm hiểu trước đây không có. Họ không từ chối mà cũng chẳng đồng ý, khiến tôi chả biết mình nên thế nào. Còn em, em dễ dàng đồng ý làm người yêu của tôi. Tuy có hơi bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc. Đã lâu lắm rồi mới có một người con gái đồng ý làm người yêu của tôi. Bố mẹ tôi cũng thấy mừng vì tôi đã có người yêu.
Chúng tôi yêu nhau được một tháng thì bố mẹ tôi ra thăm nhà em. Bố mẹ tôi khá hài lòng về gia thế cũng như con người của người yêu tôi. Mẹ tôi có ý giục tôi “cưới vợ phải cưới liền tay”. Tôi cũng hơi lo, em ấy hiền lành ngoan ngoãn như vậy, mình không lấy sớm không khéo lại có người lấy mất. Tôi đồng ý ngay. Sau một tuần, bố mẹ em cũng qua nhà tôi thăm nhà. Bố mẹ tôi xin cưới luôn. Hai ngay sau đó thì gia đình tôi nhận được sự đồng ý của bên ấy.
Vậy là chúng tôi chỉ còn một tuần để chuẩn bị đám cưới. Hai đứa nhanh chóng đi chụp ảnh cưới, mua nhẫn và sắm sửa một vài đồ dùng cần thiết. Vợ tôi là người rất tiết kiệm. Cô ấy chỉ mua những thứ cần thiết với mức giá vừa phải, thậm chí tôi khuyên cô ấy nên mua đồ đắt một chút thì cô ấy nói sau này còn có nhiều thứ cần chi tiêu nên mình mua đồ vừa phải để tiết kiệm. Tôi thấy mình thật may mắn vì cưới được người vợ hiền lành và tiết kiệm như cô ấy.
Tôi háo hức vô cùng chờ đón đêm tân hôn. Đêm tân hôn, tôi mới biết mình là người đầu tiên của vợ. Tôi không nghĩ rằng những cô gái ở tuổi 25 mà vẫn chưa trải qua chuyện đó. Tôi có chút hưng phấn nhưng khi vào cuộc thì lại khó khăn vô cùng... Cô ấy loay hoay không biết nên làm gì và rất sợ đau.
Mô tả ảnh.
Đêm tân hôn, tôi mới biết mình là người đầu tiên của vợ.
Quả thực, tôi cũng chưa bao giờ rơi vào tình huống này. Mỗi lần tôi cố gắng thì cô ấy lại nhăn nhó với vẻ mặt đầy căng thẳng, sợ hãi. Tôi lo lắng và cũng sợ cô ấy đau nên chúng tôi hoãn lại để dành cho hôm sau. Vậy là cả đêm tân hôn, hai vợ chồng ôm nhau ngủ. Tuy nó chưa giống một đêm tân hôn đúng nghĩa nhưng nghe nhịp thời đều đều của cô ấy phả vào mình, tôi thấy lòng bình yên đến kì lạ.
Hôm thứ hai, hai vợ chồng đã chuẩn bị tinh thần rất nhiều, tôi còn cho cô ấy xem phim 18+ để vững tâm tý hơn. Vậy mà vẫn chưa làm được gì. Cũng có thể do tôi hơi mềm lòng, vì cứ nhìn thấy cô ấy nhăn nhó, cau mày thì tôi chẳng có tâm chí nào mà cố thêm được nữa. Đêm thứ hai hai vợ chồng lại ôm nhau ngủ.
Chờ thì tôi chờ được song tôi có chút băn khoăn không biết cô ấy có nghĩ mình kém cỏi không. Bị tâm lý chi phối, tôi hơi ngại nên có hơi do dự. Đêm thứ ba, cô ấy đề nghị với tôi trước. Tôi thấy mừng hơn. Chúng tôi đến bên nhau hào hứng với suy nghĩ rằng mình sẽ có một đêm tân hôn như mong ước.
Mặc dù, cô ấy là người chủ động xong vẫn rất sợ đau và lo lắng. Khi hai bên đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể xúc tiến được, cô ấy òa khóc. Tôi cũng khóc theo vợ. Hai vợ chồng ôm nhau khóc như mưa, tôi thương vợ và cảm nhận rõ rệt cái khó trong lần đầu tiên của phụ nữ.
Giá mà tôi có thể bỏ qua cảm xúc ban đầu của cô ấy mà lấn tới thì có lẽ đã được rồi. Nếu tôi làm thế, tôi lại thấy mình có lỗi. Em thút thít như con nít “Hay là em có vấn đề nên em mới không làm được”. Tôi phải ân cần vỗ về để em yên tâm hơn. Mãi gần sáng, cô ấy mới bình tĩnh. Chắc là sau khi khóc, tâm lý của cả hai đều bớt căng thẳng hơn. Cuộc yêu diễn ra suôn sẻ đầy ngọt ngào. Vợ chồng tôi có đêm tân hôn muộn song rất ưng ý.
Ôm em trong tay, tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã mang em đến, người cho tôi cảm giác bình yên, hạnh phúc. Theo Vnexpress
Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014
Sức mạnh của tha thứ
Khi tội lỗi mà chồng hoặc vợ bạn phạm phải khiến bạn vô cùng đau đớn, lòng tự trọng của bạn đòi hỏi phải trừng phạt, phải trả thù. Nhưng nếu trong lòng bạn tình yêu chưa chết hẳn và bạn không muốn mất người bạn đời, thì bạn đừng vội làm theo cảm xúc, bởi có những cách hay hơn.
Sống với lòng độ lượng
Nếu bạn quá bức xúc, muốn giải quyết ngay bằng một cuộc nói chuyện sòng phẳng, cũng không nên nêu vấn đề ngay lúc mình muốn, vì chỉ tăng thêm lòng thù hận. Bạn hãy chờ một thời điểm thuận lợi được đối phương đồng ý để bàn luận một cách ôn hòa. Đó là tạo cơ hội hàn gắn mối quan hệ chứ không phải đập cho nó vỡ hẳn. Khi giận mất khôn, ta có thể nói hoặc làm những điều mà về sau ta phải hối tiếc. Vì thế, hãy chờ đến khi tâm trạng bạn ổn định, để bạn có thể tìm kiếm một giải pháp, thay vì chỉ xả nỗi căm giận của mình. Nếu đối tác cần đợi một vài ngày để cảm xúc lắng xuống, bạn không nên nôn nóng đòi phải nói chuyện ngay. Cũng đừng chấp nhận một lời xin lỗi ngắn gọn để né tránh vấn đề.
Vào cuộc nói chuyện, bạn đừng “tổng kết” những tội lỗi của đối phương, cũng đừng nêu lên một loạt ưu điểm của mình. Làm như thế chỉ đào sâu thêm cái hố ngăn cách giữa hai người. Đừng bao giờ ảo tưởng họ sẽ đáp ứng ngay một lô những yêu cầu của bạn. Nó chỉ làm người ta thêm bi quan và chán nản. Tại một thời điểm, bạn chỉ nên đưa ra một chuyện. Mục đích là tìm ra biện pháp khắc phục chuyện đó và làm sao cho mối quan hệ tốt hơn. Hãy cùng nhau chia sẻ những thiếu hụt trong hôn nhân mà có thể trong cuộc sống bận rộn bạn đã không có thời gian nghĩ đến. Làm sao để người này hiểu được nỗi buồn của người kia. Đây cũng là cơ hội để người sai giải thích tại sao họ mắc sai lầm. Nếu bạn thông cảm được và có biện pháp khắc phục thì đó chính là cách hai bạn hướng đến việc giải quyết vấn đề.
Nếu bạn định sống với ai 20, 30, 50 năm, chắc chắn bạn sẽ phải tha thứ không chỉ một lần và chính bạn cũng cần được tha thứ. Thù hận không chỉ làm đau người bạn đời mà còn làm đau chính bạn. Triết gia Corrie Ten Boom từng nói: “Tha thứ là phóng thích cho kẻ tội phạm mà cũng là phóng thích chính mình”. Bạn đừng chỉ nghĩ đến trừng phạt hay làm cho vết thương lở loét hoặc bưng bít lại làm cho nó mưng mủ. Trong thực tế, đôi khi sự tha thứ có sức mạnh hơn bất kỳ hình thức trừng phạt nào.
Không chỉ đàn ông mới cần tha thứ
Nhìn người đàn ông mặt mũi sáng sủa, đeo kính trắng, lái ô tô đến văn phòng tư vấn hôn nhân, ít ai nghĩ anh ta bị vợ “cắm sừng”. Anh đưa chuyên viên tư vấn xem ảnh hai vợ chồng với đứa con chụp cách đây không lâu, đúng là một gia đình lý tưởng. Chồng tên Tường, 42 tuổi, làm phó giám đốc một công ty kinh doanh bất động sản. Vợ tên Hiền, 36 tuổi, là trưởng phòng kế toán, duyên dáng và xinh đẹp. Nỗi bất hạnh của anh Tường bắt đầu từ khi anh phát hiện vợ có bồ - một chàng trai kém vợ anh sáu tuổi. Họ quen nhau trong một lần chị đi đường bị va quệt xe máy. Người kia sai nhưng thấy chị nói năng ôn tồn nhỏ nhẹ nên bắt nạt, quát tháo ầm lên đòi bắt đền. Vừa lúc đó Tuấn, một chàng trai trẻ đi qua thấy chuyện vô lý nên bênh vực chị Hiền. Từ đó họ quen nhau, cho nhau số điện thoại và thường xuyên gọi điện, nhắn tin. Trong khi chồng mải vùi đầu vào công việc, ít có những cử chỉ ân cần săn sóc vợ, thì “chú em kết nghĩa” của Hiền luôn rảnh rỗi và rất quan tâm đến chị từ việc lớn đến việc nhỏ. Hiền cảm động nhất là hôm trời mưa to, đường ngập, Tuấn đã đến nhà đưa chị đi làm, chiều lại đến đón về. Lúc đầu họ coi nhau như chị em nhưng dần chuyển sang tình yêu lúc nào không biết. Tháng vừa rồi, giỗ ông ngoại vào ngày Chủ nhật, từ mấy hôm trước chị Hiền đã lên kế hoạch cùng chồng về quê ăn giỗ, nhưng đến lúc sắp đi thì anh Tường bảo vợ: “Hai mẹ con về thôi, anh phải làm báo cáo để thứ Hai đọc trước hội đồng quản trị, không thể đi được”. Chị giận quá, liền gọi điện cho Tuấn đến lái xe đưa hai mẹ con về quê. Mấy hôm sau, tưởng mọi chuyện đã qua, bỗng anh Tường thấy lạ là sao quãng đường chỉ chưa đầy bốn chục cây số mà hai mẹ con phải ngủ lại dọc đường đến hôm sau mới về? Tường càng hỏi, Hiền trả lời càng trí trá. Đến khi Tường yêu cầu vợ nói rõ địa chỉ nhà nghỉ mà họ đã ngủ qua đêm thì Hiền không thể dối quanh được nữa. Ngay hôm đó, Tường đến nhà nghỉ ấy kiểm tra, bàng hoàng phát hiện họ ngủ chung một phòng chứ không phải hai phòng như Hiền nói. Hiền phải thừa nhận và bất ngờ chuyển sang giọng thách thức ly hôn. Tường nổi giận tát vợ một cái, tuyên bố ngay ngày mai sẽ đưa đơn ra tòa.
Cả đêm hôm ấy anh không ngủ, càng nghĩ càng thương con, sợ ly hôn phải xa đứa con mà anh vô cùng yêu quý. Anh đau đớn không chịu nổi khi nghĩ đến việc nó sẽ sống với người đàn ông xa lạ kia. Lạ lùng là khi cơn ghen càng như thiêu đốt trong lòng, anh càng cảm thấy không thể sống thiếu Hiền. Hình như khi có nguy cơ sắp mất đi một cái gì quý giá thì người ta càng thấy quý nó hơn. Anh nói với chuyên viên tư vấn: “Tôi chỉ cần cô ấy quỳ xuống xin lỗi một câu, tôi sẽ tha hết”. Nhưng, người vợ nói, thà chết cũng không bao giờ làm như vậy và chị tuyên bố ly thân, ngay ngày mai hai mẹ con sẽ dọn đi ở chỗ khác. Chuyên viên tư vấn đặt vấn đề: “Anh thử xem lại bản thân mình có lỗi gì không trong chuyện này”. Tâm sự một lúc, anh thừa nhận là gần đây do công ty làm ăn thua lỗ, nội bộ lãnh đạo lục đục nên không còn tâm trí nào nghĩ đến vợ. Thực ra không phải chị Hiền bản tính trăng hoa mà chỉ vì một phút yếu lòng. Chị nghĩ, không bao giờ chồng tha thứ cho mình nên chấp nhận ly hôn còn hơn chịu nhục suốt đời, dù thâm tâm chị vẫn yêu thương chồng.
Đêm ấy đợi con ngủ, anh Tường ôn tồn bảo vợ: “Em quyết định bỏ bố con anh à?”. Hiền dứt khoát: “Anh muốn làm nhục em nên em thà chết chứ không chịu nhục. Em biết là bỏ em, anh sẽ lấy người khác và sẽ có con khác. Em thì không lấy ai nữa nên chỉ xin anh cho em được nuôi con”. Nói được mấy câu thì giọng đanh thép của chị bỗng chuyển thành nghẹn ngào. Tường nắm tay vợ: “Anh cũng có lỗi, em tha thứ cho anh. Có người vợ như thế này, tại sao phải đi lấy người khác?”. Chị Hiền cũng xin lỗi chồng. Bao nhiêu uất ức giận hờn trong khoảnh khắc tan biến hết. Trong khi đó, nếu vợ chồng anh Tường đều khư khư trả đũa - trừng phạt, thì đã có một gia đình tan đàn sẻ nghé.
Sống với lòng độ lượng
Nếu bạn quá bức xúc, muốn giải quyết ngay bằng một cuộc nói chuyện sòng phẳng, cũng không nên nêu vấn đề ngay lúc mình muốn, vì chỉ tăng thêm lòng thù hận. Bạn hãy chờ một thời điểm thuận lợi được đối phương đồng ý để bàn luận một cách ôn hòa. Đó là tạo cơ hội hàn gắn mối quan hệ chứ không phải đập cho nó vỡ hẳn. Khi giận mất khôn, ta có thể nói hoặc làm những điều mà về sau ta phải hối tiếc. Vì thế, hãy chờ đến khi tâm trạng bạn ổn định, để bạn có thể tìm kiếm một giải pháp, thay vì chỉ xả nỗi căm giận của mình. Nếu đối tác cần đợi một vài ngày để cảm xúc lắng xuống, bạn không nên nôn nóng đòi phải nói chuyện ngay. Cũng đừng chấp nhận một lời xin lỗi ngắn gọn để né tránh vấn đề.
Vào cuộc nói chuyện, bạn đừng “tổng kết” những tội lỗi của đối phương, cũng đừng nêu lên một loạt ưu điểm của mình. Làm như thế chỉ đào sâu thêm cái hố ngăn cách giữa hai người. Đừng bao giờ ảo tưởng họ sẽ đáp ứng ngay một lô những yêu cầu của bạn. Nó chỉ làm người ta thêm bi quan và chán nản. Tại một thời điểm, bạn chỉ nên đưa ra một chuyện. Mục đích là tìm ra biện pháp khắc phục chuyện đó và làm sao cho mối quan hệ tốt hơn. Hãy cùng nhau chia sẻ những thiếu hụt trong hôn nhân mà có thể trong cuộc sống bận rộn bạn đã không có thời gian nghĩ đến. Làm sao để người này hiểu được nỗi buồn của người kia. Đây cũng là cơ hội để người sai giải thích tại sao họ mắc sai lầm. Nếu bạn thông cảm được và có biện pháp khắc phục thì đó chính là cách hai bạn hướng đến việc giải quyết vấn đề.
Nếu bạn định sống với ai 20, 30, 50 năm, chắc chắn bạn sẽ phải tha thứ không chỉ một lần và chính bạn cũng cần được tha thứ. Thù hận không chỉ làm đau người bạn đời mà còn làm đau chính bạn. Triết gia Corrie Ten Boom từng nói: “Tha thứ là phóng thích cho kẻ tội phạm mà cũng là phóng thích chính mình”. Bạn đừng chỉ nghĩ đến trừng phạt hay làm cho vết thương lở loét hoặc bưng bít lại làm cho nó mưng mủ. Trong thực tế, đôi khi sự tha thứ có sức mạnh hơn bất kỳ hình thức trừng phạt nào.
Không chỉ đàn ông mới cần tha thứ
Nhìn người đàn ông mặt mũi sáng sủa, đeo kính trắng, lái ô tô đến văn phòng tư vấn hôn nhân, ít ai nghĩ anh ta bị vợ “cắm sừng”. Anh đưa chuyên viên tư vấn xem ảnh hai vợ chồng với đứa con chụp cách đây không lâu, đúng là một gia đình lý tưởng. Chồng tên Tường, 42 tuổi, làm phó giám đốc một công ty kinh doanh bất động sản. Vợ tên Hiền, 36 tuổi, là trưởng phòng kế toán, duyên dáng và xinh đẹp. Nỗi bất hạnh của anh Tường bắt đầu từ khi anh phát hiện vợ có bồ - một chàng trai kém vợ anh sáu tuổi. Họ quen nhau trong một lần chị đi đường bị va quệt xe máy. Người kia sai nhưng thấy chị nói năng ôn tồn nhỏ nhẹ nên bắt nạt, quát tháo ầm lên đòi bắt đền. Vừa lúc đó Tuấn, một chàng trai trẻ đi qua thấy chuyện vô lý nên bênh vực chị Hiền. Từ đó họ quen nhau, cho nhau số điện thoại và thường xuyên gọi điện, nhắn tin. Trong khi chồng mải vùi đầu vào công việc, ít có những cử chỉ ân cần săn sóc vợ, thì “chú em kết nghĩa” của Hiền luôn rảnh rỗi và rất quan tâm đến chị từ việc lớn đến việc nhỏ. Hiền cảm động nhất là hôm trời mưa to, đường ngập, Tuấn đã đến nhà đưa chị đi làm, chiều lại đến đón về. Lúc đầu họ coi nhau như chị em nhưng dần chuyển sang tình yêu lúc nào không biết. Tháng vừa rồi, giỗ ông ngoại vào ngày Chủ nhật, từ mấy hôm trước chị Hiền đã lên kế hoạch cùng chồng về quê ăn giỗ, nhưng đến lúc sắp đi thì anh Tường bảo vợ: “Hai mẹ con về thôi, anh phải làm báo cáo để thứ Hai đọc trước hội đồng quản trị, không thể đi được”. Chị giận quá, liền gọi điện cho Tuấn đến lái xe đưa hai mẹ con về quê. Mấy hôm sau, tưởng mọi chuyện đã qua, bỗng anh Tường thấy lạ là sao quãng đường chỉ chưa đầy bốn chục cây số mà hai mẹ con phải ngủ lại dọc đường đến hôm sau mới về? Tường càng hỏi, Hiền trả lời càng trí trá. Đến khi Tường yêu cầu vợ nói rõ địa chỉ nhà nghỉ mà họ đã ngủ qua đêm thì Hiền không thể dối quanh được nữa. Ngay hôm đó, Tường đến nhà nghỉ ấy kiểm tra, bàng hoàng phát hiện họ ngủ chung một phòng chứ không phải hai phòng như Hiền nói. Hiền phải thừa nhận và bất ngờ chuyển sang giọng thách thức ly hôn. Tường nổi giận tát vợ một cái, tuyên bố ngay ngày mai sẽ đưa đơn ra tòa.
Cả đêm hôm ấy anh không ngủ, càng nghĩ càng thương con, sợ ly hôn phải xa đứa con mà anh vô cùng yêu quý. Anh đau đớn không chịu nổi khi nghĩ đến việc nó sẽ sống với người đàn ông xa lạ kia. Lạ lùng là khi cơn ghen càng như thiêu đốt trong lòng, anh càng cảm thấy không thể sống thiếu Hiền. Hình như khi có nguy cơ sắp mất đi một cái gì quý giá thì người ta càng thấy quý nó hơn. Anh nói với chuyên viên tư vấn: “Tôi chỉ cần cô ấy quỳ xuống xin lỗi một câu, tôi sẽ tha hết”. Nhưng, người vợ nói, thà chết cũng không bao giờ làm như vậy và chị tuyên bố ly thân, ngay ngày mai hai mẹ con sẽ dọn đi ở chỗ khác. Chuyên viên tư vấn đặt vấn đề: “Anh thử xem lại bản thân mình có lỗi gì không trong chuyện này”. Tâm sự một lúc, anh thừa nhận là gần đây do công ty làm ăn thua lỗ, nội bộ lãnh đạo lục đục nên không còn tâm trí nào nghĩ đến vợ. Thực ra không phải chị Hiền bản tính trăng hoa mà chỉ vì một phút yếu lòng. Chị nghĩ, không bao giờ chồng tha thứ cho mình nên chấp nhận ly hôn còn hơn chịu nhục suốt đời, dù thâm tâm chị vẫn yêu thương chồng.
Đêm ấy đợi con ngủ, anh Tường ôn tồn bảo vợ: “Em quyết định bỏ bố con anh à?”. Hiền dứt khoát: “Anh muốn làm nhục em nên em thà chết chứ không chịu nhục. Em biết là bỏ em, anh sẽ lấy người khác và sẽ có con khác. Em thì không lấy ai nữa nên chỉ xin anh cho em được nuôi con”. Nói được mấy câu thì giọng đanh thép của chị bỗng chuyển thành nghẹn ngào. Tường nắm tay vợ: “Anh cũng có lỗi, em tha thứ cho anh. Có người vợ như thế này, tại sao phải đi lấy người khác?”. Chị Hiền cũng xin lỗi chồng. Bao nhiêu uất ức giận hờn trong khoảnh khắc tan biến hết. Trong khi đó, nếu vợ chồng anh Tường đều khư khư trả đũa - trừng phạt, thì đã có một gia đình tan đàn sẻ nghé.
Theo phunuonline
Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014
Cú sốc đầu tiên của một ông bố trẻ
Vợ tôi, bụng vẫn như đang còn một đứa nữa chưa lấy ra, mắt thâm quầng vì thức đêm, và ngực thì đang không ngừng nhỏ sữa, thật vô cùng thảm hại.
Khi tôi ngồi viết bài này, con trai tôi đã được 3 tháng tuổi, và một trong những ông bạn thân thiết nhất của tôi thì đang bắt đầu trải qua 24h ‘bi kịch’ đầu tiên của một ông bố trẻ. Tôi thấy hắn ta viết một ‘status’ trên facebook của bản thân và không ngừng kêu gào về việc ‘làm thế nào để thay tã cho con’ hay ‘tại sao vợ mình lại không ngừng khóc lóc kêu đau kể cả khi đã…đẻ xong rồi?”.
Tôi rất phân vân giữa việc gửi cho ông bạn thân một tin nhắn ‘an ủi’ hay là cứ âm thầm ngồi rung đùi ở nhà để hắn ta cũng phải trải qua những giây phút cực ‘shock’ như tôi đã từng? Cuối cùng thì tôi quyết đinh ngồi dậy, đi đến bên chiếc laptop của mình và tranh thủ lúc con trai ngủ để viết ra đây vài dòng lưu ý với các ông bố trẻ. Cũng coi như là ‘món quà’ mừng ông bạn chính thức lên chức. ‘Bí kíp sống sót’ của tôi hẳn sẽ có chút tác dụng với cánh đàn ông lần đầu làm bố.
Làm sao đây, tôi không biết... bế con!
Ngay khi em bé của chúng ta mới chào đời, chắc chắn điều đầu tiên khiến các ông bố như tôi đây lo lắng, đó chính là chúng ta… không biết bế con. Cơ sự này sẽ xảy ra ngay khi các cô hộ lý xinh đẹp trao cho chúng ta đứa con của mình. Nhìn đứa trẻ sơ sinh bé xíu xiu chưa bằng cái phích, mong manh dễ vỡ còn hơn…thủy tinh, rất nhiều ông bố trẻ lo lắng sẽ làm đau con hay thậm chí là bế không đúng cách có thể khiến con…gãy xương. Tôi cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, đừng quá căng thẳng. Tôi đã rất mạnh dạn nhờ mẹ mình, mẹ vợ vả cả các cô hộ lý xinh đẹp hướng dẫn mình cách bế con. Chỉ mất 1,2 ngày đầu lóng ngóng. Về sau, tôi đã hoàn toàn tự tin với khả năng ẵm bế trẻ sơ sinh của mình.
Chỉ có một ‘vũ khí hạng nặng’ duy nhất có thể làm cho chúng ta, những ông bố trẻ, thôi băn khoăn về chuyện bế ẵm, đó chính là…phân của con. Ngửi phân, dọn phân và rửa mông cho con dường như đã trở thành một phần tất yếu đầy…thi vị trong cuộc sống mới của tôi khi đó. Trẻ sơ sinh không biết nói và chúng dùng phân của mình như một phương thức nhằm thông báo cho bố mẹ về tình trạng sức khỏe của con. Cách tốt nhất để tôi kiểm soát tình trạng của con trai mình, đó là ‘nghiên cứu’ thật kỹ những cái bỉm tôi thay.
Như đã ‘google’ từ trước, tôi biết rằng trong những ngày đầu này, trẻ sẽ đi ‘phân su’ màu đen. Tuy nhiên, tôi lại không tiếp tục đọc những dòng tiếp theo mà đã vội vã bỏ máy tính đi…nhậu với mấy ông bạn. Chính vì vậy, tôi vô cùng hoảng hốt khi thấy con trai mình bỗng nhiên ngừng đi tiêu phân su mà chuyển sang một dạng lỏng lỏng màu vàng mù tạt, lại có dính cả những hạt hạt nhỏ y như hạt vừng.
Tôi hoảng hốt tột độ vì nghĩ là mình đã cho con uống sữa không sạch, hay đường ruột của bé bị hỏng? liệu gan và thận có vấn đề gì không….? Tôi nhìn thấy cái bỉm với số phân ‘kỳ lạ’ này vào lúc 3h sáng và không thể ngủ nổi được nữa.
Tuy nhiên, không phải quá hoảng hốt như vậy nếu các ông bố trẻ đọc bài viết này của tôi. Hãy nhớ, toàn bộ phân của trẻ sơ sinh có màu vàng mù tạt hạt như vậy là bình thường. Đó chính là loại phân ‘hoa cà hoa cải’ nổi tiếng mà chúng ta hay nghe. Lý do tại sao phân lại dính hạt? Đó có lẽ là một trong những bí ẩn lớn nhất của nhân loại. Hoặc có thể bác sĩ nhi khoa của vợ chồng tôi đã giải thích cho tôi, nhưng tôi đã ngủ gật lúc đó với đôi mắt lờ đờ vì thức đêm lo lắng.
Ngủ cũng không yên
Tôi chắc chắn rằng bố mẹ bạn, bố mẹ vợ của bạn và rất nhiều những ông bạn chiến hữu đã có con đều nhắc nhở bạn rằng “hãy tranh thủ ngủ ngay khi con ngủ”. Điều này nhắc lại một lần nữa không bao giờ thừa.
Tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể thức đêm làm việc (hay chơi game) từ 12h đếm đến suốt 5h sáng mà không làm sao thì việc trông con ban đêm hẳn không vấn đề gì. Tuy nhiên thực tế không đơn giản như vậy, thức đêm trông con mệt và vất vả hơn thức đêm để làm việc (hay chơi game) rất nhiều. Các ông bố trẻ ban đầu sẽ không bao giờ có thể ngủ được hơn 60 phút liên tục. Tôi cũng vậy.
Không phải vì con trai tôi quấy khóc và tỉnh giấc giữa đêm mà đơn giản là vì lần đầu làm bố, tôi rất lo lắng liệu con có ngủ ngon hay không, có trở mình và liệu con có thể bị ngạt hay thậm chí là…mắc hội chứng đột tử khi ngủ hay không. Vậy là cứ mỗi 30 phút, tôi lại nhỏm dây, quan sát kỹ con trai mình để đảm bảo rằng con vẫn đang ngủ ngon.
Vấn đề ở đây là, vì trẻ sơ sinh quá bé, ta không thể nhìn thấy được ngực chúng đang phập phồng và thậm chí khi tôi đưa tay lên mũi con để đảm bao rằng con đang thở, tôi cũng không cảm nhận được gì. Kinh nghiệm rút ra ở đây là, hãy đặt nhẹ tay lên ngực con và cảm nhận hơi thở của bé.
Chúng ta, những ông bố trẻ đã từng xem trên tivi rất nhiều những bộ phim, trong đó, các bà mẹ khi trở về từ bệnh viện vẫn luôn tươi cười, xinh đẹp và tỏa ra hạnh phúc rạng ngời. Nếu đã nhìn thấy vợ tôi khi ra viện, hẳn các ông bố trẻ sẽ nhận ra rằng phim ảnh chỉ toàn những điều…dối trá. Vợ tôi, bụng vẫn như đang còn một đứa nữa chưa lấy ra, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm chăm con, mái tóc rối buộc vội và ngực thì đang không ngừng nhỏ sữa. Vô cùng thảm hại.
Công việc của các ông bố trẻ trong vài tuần tiếp theo không chỉ là chăm sóc em bé, mà còn là chăm sóc vợ. Hãy làm cho cô ấy cảm thấy mình vẫn đẹp và rạng rỡ. Mua kem chống rạn da, gội đầu cho vợ và hát những bài hát tình cảm ngớ ngấn của hai người…. Một người bố tốt không chỉ biết chăm sóc con của mình - anh ta sẽ chăm sóc của toàn bộ gia đình mình.
Đến bao giờ con mới... đi nhậu với bố?
Nói thật là niềm vui đón con chào đời sẽ nhanh chóng tan biến và các ông bố trẻ sẽ phải đối diện với sự chán ngán vì qui trình chăm con mệt mỏi và cuộc sống bị đảo lộn. Điều này là sự thật. Tôi cũng như rất nhiều ông bố trẻ đã mất đến 9 tháng trời chờ đợi con ra đời. Tôi tưởng tượng ra rất nhiều hoạt động có thể cùng làm với cậu con trai của mình. Đưa nó đi xem phim, xem bóng đá, dạy nó chơi tennis, hay thậm chí là dắt nó ra… quán nhậu với các chiến hữu. Những chuyện đó sẽ đến thôi. Nhưng hiện tại bây giờ, và trong 2,3 tháng tới, tất cả những hoạt động của con trai tôi vẫn sẽ chỉ là ăn, ngủ và ..ị
Do đó, tôi khuyên các ông bố hãy đừng kỳ vọng quá nhiều để rồi hụt hẫng hay sốt ruột. Trẻ sơ sinh lớn nhanh lắm. Hãy tận hưởng từng giây phút bên con, chăm cho chúng ăn, thay bỉm cho chúng, hát cho chúng ngủ. Hãy nhớ, bạn không cần phải trở thành siêu nhân, anh hùng hay ông bố của năm, chỉ cần trở thành người bố tuyệt vời nhất của chính con bạn. Thế là đủ!
Khi tôi ngồi viết bài này, con trai tôi đã được 3 tháng tuổi, và một trong những ông bạn thân thiết nhất của tôi thì đang bắt đầu trải qua 24h ‘bi kịch’ đầu tiên của một ông bố trẻ. Tôi thấy hắn ta viết một ‘status’ trên facebook của bản thân và không ngừng kêu gào về việc ‘làm thế nào để thay tã cho con’ hay ‘tại sao vợ mình lại không ngừng khóc lóc kêu đau kể cả khi đã…đẻ xong rồi?”.
Tôi rất phân vân giữa việc gửi cho ông bạn thân một tin nhắn ‘an ủi’ hay là cứ âm thầm ngồi rung đùi ở nhà để hắn ta cũng phải trải qua những giây phút cực ‘shock’ như tôi đã từng? Cuối cùng thì tôi quyết đinh ngồi dậy, đi đến bên chiếc laptop của mình và tranh thủ lúc con trai ngủ để viết ra đây vài dòng lưu ý với các ông bố trẻ. Cũng coi như là ‘món quà’ mừng ông bạn chính thức lên chức. ‘Bí kíp sống sót’ của tôi hẳn sẽ có chút tác dụng với cánh đàn ông lần đầu làm bố.
Làm sao đây, tôi không biết... bế con!
Ngay khi em bé của chúng ta mới chào đời, chắc chắn điều đầu tiên khiến các ông bố như tôi đây lo lắng, đó chính là chúng ta… không biết bế con. Cơ sự này sẽ xảy ra ngay khi các cô hộ lý xinh đẹp trao cho chúng ta đứa con của mình. Nhìn đứa trẻ sơ sinh bé xíu xiu chưa bằng cái phích, mong manh dễ vỡ còn hơn…thủy tinh, rất nhiều ông bố trẻ lo lắng sẽ làm đau con hay thậm chí là bế không đúng cách có thể khiến con…gãy xương. Tôi cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, đừng quá căng thẳng. Tôi đã rất mạnh dạn nhờ mẹ mình, mẹ vợ vả cả các cô hộ lý xinh đẹp hướng dẫn mình cách bế con. Chỉ mất 1,2 ngày đầu lóng ngóng. Về sau, tôi đã hoàn toàn tự tin với khả năng ẵm bế trẻ sơ sinh của mình.
Chỉ có một ‘vũ khí hạng nặng’ duy nhất có thể làm cho chúng ta, những ông bố trẻ, thôi băn khoăn về chuyện bế ẵm, đó chính là…phân của con. Ngửi phân, dọn phân và rửa mông cho con dường như đã trở thành một phần tất yếu đầy…thi vị trong cuộc sống mới của tôi khi đó. Trẻ sơ sinh không biết nói và chúng dùng phân của mình như một phương thức nhằm thông báo cho bố mẹ về tình trạng sức khỏe của con. Cách tốt nhất để tôi kiểm soát tình trạng của con trai mình, đó là ‘nghiên cứu’ thật kỹ những cái bỉm tôi thay.
Như đã ‘google’ từ trước, tôi biết rằng trong những ngày đầu này, trẻ sẽ đi ‘phân su’ màu đen. Tuy nhiên, tôi lại không tiếp tục đọc những dòng tiếp theo mà đã vội vã bỏ máy tính đi…nhậu với mấy ông bạn. Chính vì vậy, tôi vô cùng hoảng hốt khi thấy con trai mình bỗng nhiên ngừng đi tiêu phân su mà chuyển sang một dạng lỏng lỏng màu vàng mù tạt, lại có dính cả những hạt hạt nhỏ y như hạt vừng.
Tôi hoảng hốt tột độ vì nghĩ là mình đã cho con uống sữa không sạch, hay đường ruột của bé bị hỏng? liệu gan và thận có vấn đề gì không….? Tôi nhìn thấy cái bỉm với số phân ‘kỳ lạ’ này vào lúc 3h sáng và không thể ngủ nổi được nữa.
Tuy nhiên, không phải quá hoảng hốt như vậy nếu các ông bố trẻ đọc bài viết này của tôi. Hãy nhớ, toàn bộ phân của trẻ sơ sinh có màu vàng mù tạt hạt như vậy là bình thường. Đó chính là loại phân ‘hoa cà hoa cải’ nổi tiếng mà chúng ta hay nghe. Lý do tại sao phân lại dính hạt? Đó có lẽ là một trong những bí ẩn lớn nhất của nhân loại. Hoặc có thể bác sĩ nhi khoa của vợ chồng tôi đã giải thích cho tôi, nhưng tôi đã ngủ gật lúc đó với đôi mắt lờ đờ vì thức đêm lo lắng.
Ngủ cũng không yên
Tôi chắc chắn rằng bố mẹ bạn, bố mẹ vợ của bạn và rất nhiều những ông bạn chiến hữu đã có con đều nhắc nhở bạn rằng “hãy tranh thủ ngủ ngay khi con ngủ”. Điều này nhắc lại một lần nữa không bao giờ thừa.
Tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể thức đêm làm việc (hay chơi game) từ 12h đếm đến suốt 5h sáng mà không làm sao thì việc trông con ban đêm hẳn không vấn đề gì. Tuy nhiên thực tế không đơn giản như vậy, thức đêm trông con mệt và vất vả hơn thức đêm để làm việc (hay chơi game) rất nhiều. Các ông bố trẻ ban đầu sẽ không bao giờ có thể ngủ được hơn 60 phút liên tục. Tôi cũng vậy.
Không phải vì con trai tôi quấy khóc và tỉnh giấc giữa đêm mà đơn giản là vì lần đầu làm bố, tôi rất lo lắng liệu con có ngủ ngon hay không, có trở mình và liệu con có thể bị ngạt hay thậm chí là…mắc hội chứng đột tử khi ngủ hay không. Vậy là cứ mỗi 30 phút, tôi lại nhỏm dây, quan sát kỹ con trai mình để đảm bảo rằng con vẫn đang ngủ ngon.
Vấn đề ở đây là, vì trẻ sơ sinh quá bé, ta không thể nhìn thấy được ngực chúng đang phập phồng và thậm chí khi tôi đưa tay lên mũi con để đảm bao rằng con đang thở, tôi cũng không cảm nhận được gì. Kinh nghiệm rút ra ở đây là, hãy đặt nhẹ tay lên ngực con và cảm nhận hơi thở của bé.
Chúng ta, những ông bố trẻ đã từng xem trên tivi rất nhiều những bộ phim, trong đó, các bà mẹ khi trở về từ bệnh viện vẫn luôn tươi cười, xinh đẹp và tỏa ra hạnh phúc rạng ngời. Nếu đã nhìn thấy vợ tôi khi ra viện, hẳn các ông bố trẻ sẽ nhận ra rằng phim ảnh chỉ toàn những điều…dối trá. Vợ tôi, bụng vẫn như đang còn một đứa nữa chưa lấy ra, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm chăm con, mái tóc rối buộc vội và ngực thì đang không ngừng nhỏ sữa. Vô cùng thảm hại.
Công việc của các ông bố trẻ trong vài tuần tiếp theo không chỉ là chăm sóc em bé, mà còn là chăm sóc vợ. Hãy làm cho cô ấy cảm thấy mình vẫn đẹp và rạng rỡ. Mua kem chống rạn da, gội đầu cho vợ và hát những bài hát tình cảm ngớ ngấn của hai người…. Một người bố tốt không chỉ biết chăm sóc con của mình - anh ta sẽ chăm sóc của toàn bộ gia đình mình.
Đến bao giờ con mới... đi nhậu với bố?
Nói thật là niềm vui đón con chào đời sẽ nhanh chóng tan biến và các ông bố trẻ sẽ phải đối diện với sự chán ngán vì qui trình chăm con mệt mỏi và cuộc sống bị đảo lộn. Điều này là sự thật. Tôi cũng như rất nhiều ông bố trẻ đã mất đến 9 tháng trời chờ đợi con ra đời. Tôi tưởng tượng ra rất nhiều hoạt động có thể cùng làm với cậu con trai của mình. Đưa nó đi xem phim, xem bóng đá, dạy nó chơi tennis, hay thậm chí là dắt nó ra… quán nhậu với các chiến hữu. Những chuyện đó sẽ đến thôi. Nhưng hiện tại bây giờ, và trong 2,3 tháng tới, tất cả những hoạt động của con trai tôi vẫn sẽ chỉ là ăn, ngủ và ..ị
Do đó, tôi khuyên các ông bố hãy đừng kỳ vọng quá nhiều để rồi hụt hẫng hay sốt ruột. Trẻ sơ sinh lớn nhanh lắm. Hãy tận hưởng từng giây phút bên con, chăm cho chúng ăn, thay bỉm cho chúng, hát cho chúng ngủ. Hãy nhớ, bạn không cần phải trở thành siêu nhân, anh hùng hay ông bố của năm, chỉ cần trở thành người bố tuyệt vời nhất của chính con bạn. Thế là đủ!
Theo Sức khỏe và Đời sống/Web Trẻ thơ
40 Nguyên tắc cho cuộc sống hạnh phúc
Đôi khi bạn sống trong căng thẳng lẫn lộn cảm xúc tiêu cực. Hãy loại bỏ và bắt đầu tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh với những nguyên tắc sau:
1. Đi bộ từ 10 đến 30 phút hàng ngày. Và trong khi bạn đi bộ hãy mỉm cười.
2. Ngồi trong yên lặng ít nhất 10 phút mỗi ngày.
3. Ngủ đủ 8 tiếng một ngày.
4. Nguyên tắc sống với: Hoạt động tích cực, hăng hái nhiệt tình và sự đồng cảm.
5. Chơi thể thao nhiều hơn nữa.
6. Đọc nhiều sách hơn bạn đã làm trong tháng trước.
7. Thực hành phương pháp ngồi thiền, tập yoga và cầu nguyện.
8. Dành thời gian cho ông bà, bố mẹ, những người trên 70 tuổi và trẻ con dưới 6 tuổi.
9. Ước mơ nhiều hơn khi bạn đang tỉnh táo.
10. Ăn nhiều rau xanh và hoa quả tươi, hạn chế ăn những thực phẩm đã chế biến sẵn.
11. Uống nhiều nước.
12. Cố gắng làm cho ít nhất 3 người cười mỗi ngày.
13. Không lãng phí năng lượng quý giá cho việc buôn bán tầm phào.
14. Quên các vấn đề của quá khứ đi. Cũng đừng nhắc đi nhắc lại những lỗi lầm của bạn đời trong quá khứ.
15. Không suy nghĩ đến những vấn đề tiêu cực hoặc những thứ bạn không thể kiểm soát. Thay vào đó hãy đầu tư sức lực vào những vấn đề tích cực hiện tại.
16. Cuộc sống chỉ là một trường học và bạn đang ở đây để học hỏi. Các vấn đề khó khăn chỉ đơn giản là một phần của chương trình học xuất hiện bây giờ rồi sẽ biến mất dần đi như môn đại số nhưng những bài học mà bạn đã học sẽ dùng cho cả đời.
17. Buổi sáng ăn cho mình, buổi trưa ăn cho bạn và buổi tối ăn cho kẻ thù. Chính vì vậy bữa sáng là quan trọng nhất.
18. Mỉm cười và cười nhiều hơn nữa.
19. Cuộc sống không quá dài để bạn lãng phí thời gian ghét bất kỳ ai. Vì vậy hãy loại bỏ những cảm giác đau khổ và ghen ghét đi nhé.
20. Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Không ai hoàn hảo cả đâu.
21. Bạn không cần phải thắng cuộc trong tất cả các cuộc tranh luận đâu. Hòa thuận là hơn cả.
22. Tạo bình yên trong quá khứ để không phá hỏng hạnh phúc của hiện tại.
23. Đừng so sánh cuộc sống của bạn với người khác. Và cũng đừng so sánh người bạn đời của mình với người khác bạn nhé.
24. Không ai nắm giữ hạnh phúc của bạn ngoài bạn cả.
25. Tha thứ cho mọi người về tất cả mọi thứ.
26. Đừng bận tâm về những điều người khác nghĩ về bạn.
27. Thời gian sẽ hàn gắn mọi thứ.
28. Dù có trong trường hợp nào, tốt hay xấu, mọi thứ đều sẽ thay đổi.
29. Công việc của bạn sẽ không chăm sóc được bạn khi ốm đâu, mà chỉ có những người thân và bạn bè. Vậy nên hãy giữ liên lạc thường xuyên với họ.
30. Loại bỏ bất cứ thứ gì không có ích. Hãy vui tươi hơn.
31. Ghen tị là một việc làm lãng phí thời gian. Bạn đã có mọi thứ bạn cần hoặc sẽ có được những gì bạn thực sự muốn.
32. Điều tốt nhất là điều chưa đến.
33. Cho dù bạn có cảm thấy như thế nào, hãy thức dậy, thay đồ và thể hiện mình.
34. Tận hưởng cuộc sống ở mọi thời điểm và thử những điều mới lạ.
35. Gọi điện thoại cho gia đình thường xuyên.
36. Để cho tâm hồn luôn luôn hạnh phúc bạn sẽ thấy thực sự hạnh phúc.
37. Mỗi ngày làm một việc tốt cho người khác.
38. Đừng làm quá sức. Hãy giữ giới hạn cho riêng mình.
39. Khi bạn thức dậy vào mỗi buổi sáng, nên cám ơn cuộc sống.
40. Hãy yêu bản thân bởi bạn là duy nhất và tuyệt vời theo cách riêng của bạn.
(Theo dantri.com.vn)
1. Đi bộ từ 10 đến 30 phút hàng ngày. Và trong khi bạn đi bộ hãy mỉm cười.
2. Ngồi trong yên lặng ít nhất 10 phút mỗi ngày.
3. Ngủ đủ 8 tiếng một ngày.
4. Nguyên tắc sống với: Hoạt động tích cực, hăng hái nhiệt tình và sự đồng cảm.
5. Chơi thể thao nhiều hơn nữa.
6. Đọc nhiều sách hơn bạn đã làm trong tháng trước.
7. Thực hành phương pháp ngồi thiền, tập yoga và cầu nguyện.
8. Dành thời gian cho ông bà, bố mẹ, những người trên 70 tuổi và trẻ con dưới 6 tuổi.
9. Ước mơ nhiều hơn khi bạn đang tỉnh táo.
10. Ăn nhiều rau xanh và hoa quả tươi, hạn chế ăn những thực phẩm đã chế biến sẵn.
11. Uống nhiều nước.
12. Cố gắng làm cho ít nhất 3 người cười mỗi ngày.
13. Không lãng phí năng lượng quý giá cho việc buôn bán tầm phào.
14. Quên các vấn đề của quá khứ đi. Cũng đừng nhắc đi nhắc lại những lỗi lầm của bạn đời trong quá khứ.
15. Không suy nghĩ đến những vấn đề tiêu cực hoặc những thứ bạn không thể kiểm soát. Thay vào đó hãy đầu tư sức lực vào những vấn đề tích cực hiện tại.
16. Cuộc sống chỉ là một trường học và bạn đang ở đây để học hỏi. Các vấn đề khó khăn chỉ đơn giản là một phần của chương trình học xuất hiện bây giờ rồi sẽ biến mất dần đi như môn đại số nhưng những bài học mà bạn đã học sẽ dùng cho cả đời.
17. Buổi sáng ăn cho mình, buổi trưa ăn cho bạn và buổi tối ăn cho kẻ thù. Chính vì vậy bữa sáng là quan trọng nhất.
18. Mỉm cười và cười nhiều hơn nữa.
19. Cuộc sống không quá dài để bạn lãng phí thời gian ghét bất kỳ ai. Vì vậy hãy loại bỏ những cảm giác đau khổ và ghen ghét đi nhé.
20. Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Không ai hoàn hảo cả đâu.
21. Bạn không cần phải thắng cuộc trong tất cả các cuộc tranh luận đâu. Hòa thuận là hơn cả.
22. Tạo bình yên trong quá khứ để không phá hỏng hạnh phúc của hiện tại.
23. Đừng so sánh cuộc sống của bạn với người khác. Và cũng đừng so sánh người bạn đời của mình với người khác bạn nhé.
24. Không ai nắm giữ hạnh phúc của bạn ngoài bạn cả.
25. Tha thứ cho mọi người về tất cả mọi thứ.
26. Đừng bận tâm về những điều người khác nghĩ về bạn.
27. Thời gian sẽ hàn gắn mọi thứ.
28. Dù có trong trường hợp nào, tốt hay xấu, mọi thứ đều sẽ thay đổi.
29. Công việc của bạn sẽ không chăm sóc được bạn khi ốm đâu, mà chỉ có những người thân và bạn bè. Vậy nên hãy giữ liên lạc thường xuyên với họ.
30. Loại bỏ bất cứ thứ gì không có ích. Hãy vui tươi hơn.
31. Ghen tị là một việc làm lãng phí thời gian. Bạn đã có mọi thứ bạn cần hoặc sẽ có được những gì bạn thực sự muốn.
32. Điều tốt nhất là điều chưa đến.
33. Cho dù bạn có cảm thấy như thế nào, hãy thức dậy, thay đồ và thể hiện mình.
34. Tận hưởng cuộc sống ở mọi thời điểm và thử những điều mới lạ.
35. Gọi điện thoại cho gia đình thường xuyên.
36. Để cho tâm hồn luôn luôn hạnh phúc bạn sẽ thấy thực sự hạnh phúc.
37. Mỗi ngày làm một việc tốt cho người khác.
38. Đừng làm quá sức. Hãy giữ giới hạn cho riêng mình.
39. Khi bạn thức dậy vào mỗi buổi sáng, nên cám ơn cuộc sống.
40. Hãy yêu bản thân bởi bạn là duy nhất và tuyệt vời theo cách riêng của bạn.
(Theo dantri.com.vn)
Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014
“Mày về nhà này làm dâu rồi thì miễn về nhà bố mẹ đẻ”
Khi vợ chồng Thư về đến nhà lúc 8 giờ tối, bố chồng thẳng tay chỉ vào mặt con dâu chửi: “Mày về nhà này làm dâu rồi thì miễn về nhà bố mẹ đẻ nhé”. Sau đó là đủ kiểu những câu nói khó nghe đầy ích kỷ của bố mẹ chồng.
Tính đến thời điểm hiện tại, Thư chỉ mới về nhà chồng làm dâu khoảng 4 tháng nay. Dù cũng có công ăn việc làm ổn định như ai, thậm chí lương của Thư cũng gần chục triệu/tháng, song cuộc sống của Thư ở nhà chồng luôn cảm thấy ngột ngạt và ức chế. Ức chế và khủng khoảng tinh thần nhất là mỗi lần Thư xin phép bố mẹ chồng cho về nhà bố mẹ đẻ chơi.
Nhà chồng và nhà mẹ đẻ Thư chỉ cách nhau 3km, nên mỗi lần về, vợ chồng Thư đi xe máy mất khoảng10 phút. Nhà Thư lại chỉ có 2 chị em gái. Em gái Thư đang học đại học ở Sài Gòn. Do đó, bố mẹ đẻ thường bảo vợ chồng Thư về ngày chủ nhật và ăn bữa cơm với ông bà cho vui. Để 2 con đỡ cảm thấy bất tiện và thi thoảng ngủ lại nhà, bố mẹ Thư còn sắp xếp cả một phòng riêng để cho vợ chồng trẻ này.
Bố mẹ đẻ thì mong vợ chồng Thư về nhà chơi như vậy, song bố mẹ chồng Thư lại rất khó chịu với điều ấy. Vì vợ chồng đều phải đi làm trong tuần, ngày nghỉ cuối tuần, chồng Thư vẫn phải đi làm. Thế nên, Thư thường dành ra ngày chủ nhật để về nhà bố mẹ đẻ cho bố mẹ vui. Song mỗi lần về nhà chơi, dù đã xin phép bố mẹ chồng đàng hoàng nhưng ông bà luôn tỏ ra không vui. Nhiều lần, vì xin phép nên Thư còn bị bố mẹ chồng thẳng thừng từ chối hoặc ca một bài ca dài bất tận về đạo lý làm dâu phải ở nhà chồng 24/7.
Bao nhiêu lần, Thư tủi thân và phát khóc lên khi bố mẹ chồng nói không cho con dâu về nhà chơi nữa (Ảnh minh họa)
Bao nhiêu lần, Thư tủi thân và phát khóc lên khi bố mẹ chồng nói không cho con dâu về nhà chơi nữa. Mà ở nhà chồng cũng đâu phải nhiều việc gì cho cam. Tất cả mọi việc trong nhà, đi làm về Thư đều làm ngon lành hết từ A-Z. Thậm chí nếu chủ nhật có ý sang nhà đẻ, Thư cũng đã chu đáo chuẩn bị đồ ăn cho bố mẹ chồng vào bữa trưa và bữa tối. Ông bà chỉ việc cho vào lò vi sóng là có thể ăn. Song họ vẫn muốn Thư ru rú ở nhà chồng.
Thấy lần nào xin phép bố mẹ chồng về nhà, bố mẹ chồng đều tỏ vẻ khó chịu. Hoặc nếu không khó chịu ra mặt thì làm mặt lầm lì như không nghe thấy Thư đang xin phép hay từ chối thẳng. Bực mình, Thư không xin phép bố mẹ chồng nữa mà ra chiêu bài “thông báo”.
Để sang bên nhà 1 ngày, cứ sáng cuối tuần, Thư bắt tay vào dọn dẹp hết các việc nhà. Song Thư mặc đồ dắt xe ra cửa nói dõng dạc: “Thưa mẹ, con đi xuống ngoại chiều tối con về!”. Dù thái độ của bố mẹ chồng không vui thì Thư vẫn đi và khi về Thư vẫn tỏ thái độ bình thường.
Cố tình ra chiêu bài "thông báo" như vậy khi về nhà bố mẹ đẻ, Thư càng bị bố mẹ chồng ghét và bực mình hơn. Có lần, biết em gái về thăm nhà, Thư cũng thông báo cho bố mẹ chồng: “Em gái con hôm nay từ Sài Gòn về, con xin phép qua bên nhà chơi với em. Đến khoảng 10h tối con về ạ”. Khi đi, Thư đã xin phép đàng hoàng, vậy mà tối ấy về, vừa dắt xe vào nhà, Thư đã bị bố chồng chửi và quát tháo đuổi ra khỏi nhà. Mẹ chồng thấy vậy cũng hùa theo, chồng Thư thì đi làm chưa về.
Mới đây nhất, biết bà ngoại tụt huyết áp đột ngột lại kèm sốt cao nên đi làm về, vợ chồng Thư rủ nhau tạt luôn qua nhà bà ngoại. Vợ chồng cũng đã gọi điện về bảo bố mẹ chồng đừng đợi cơm vì sẽ về muộn. Bố chồng nghe điện, tỏ thái độ khó chịu, không thèm ừ hứ hay hỏi thăm gì thông gia 1 câu.
Khi vợ chồng Thư về đến nhà lúc 8 giờ tối, bố chồng thẳng tay chỉ vào mặt con dâu chửi: “Mày về nhà này làm dâu rồi thì miễn về nhà bố mẹ đẻ nhé”. Sau đó là đủ kiểu những câu nói khó nghe đầy ích kỷ của bố mẹ chồng như: “Chúng mày đui mắt à, sao đi giờ này mới về, không biết đường về sớm à?”, “Đi làm về mà không nấu cơm cho bố mẹ. Sang đấy rồi chết dí ở đó luôn, nhà này đâu phải cái chợ thích đi thì đi. Cách sống như thế tao không chấp nhận được. Có học mà ngu lâu khó đào tạo, nói như nước đổ đầu vịt”…
Nghe bố chồng quát mắng ầm ĩ, phận là con dâu, Thư ức chế kinh khủng. Hai hàng nước mắt của Thư trào ra. Bố mẹ chồng không vì thế mà nguôi cơn mắng, họ dùng những lời lẽ nặng nề chì chiết cô. Quá tủi thân và uất ức, Thư không thể chịu được, cô đưa tay ôm mặt khóc và chạy vụt lên phòng của 2 vợ chồng.
Dù anh xã chạy theo và động viên bảo “tính bố từ xưa đã vậy rồi” nhưng Thư không thể chịu được khi nhà chồng cứ muốn tách hẳn con dâu ra khỏi bố mẹ đẻ và muốn cô quên hẳn gia đình mình… Trong đầu cô cứ nghĩ tới việc sẽ nhất quyết thuyết phục chồng ra ở riêng để thoát khỏi sự ngột ngạt này.
Theo Afamily
Tính đến thời điểm hiện tại, Thư chỉ mới về nhà chồng làm dâu khoảng 4 tháng nay. Dù cũng có công ăn việc làm ổn định như ai, thậm chí lương của Thư cũng gần chục triệu/tháng, song cuộc sống của Thư ở nhà chồng luôn cảm thấy ngột ngạt và ức chế. Ức chế và khủng khoảng tinh thần nhất là mỗi lần Thư xin phép bố mẹ chồng cho về nhà bố mẹ đẻ chơi.
Nhà chồng và nhà mẹ đẻ Thư chỉ cách nhau 3km, nên mỗi lần về, vợ chồng Thư đi xe máy mất khoảng10 phút. Nhà Thư lại chỉ có 2 chị em gái. Em gái Thư đang học đại học ở Sài Gòn. Do đó, bố mẹ đẻ thường bảo vợ chồng Thư về ngày chủ nhật và ăn bữa cơm với ông bà cho vui. Để 2 con đỡ cảm thấy bất tiện và thi thoảng ngủ lại nhà, bố mẹ Thư còn sắp xếp cả một phòng riêng để cho vợ chồng trẻ này.
Bố mẹ đẻ thì mong vợ chồng Thư về nhà chơi như vậy, song bố mẹ chồng Thư lại rất khó chịu với điều ấy. Vì vợ chồng đều phải đi làm trong tuần, ngày nghỉ cuối tuần, chồng Thư vẫn phải đi làm. Thế nên, Thư thường dành ra ngày chủ nhật để về nhà bố mẹ đẻ cho bố mẹ vui. Song mỗi lần về nhà chơi, dù đã xin phép bố mẹ chồng đàng hoàng nhưng ông bà luôn tỏ ra không vui. Nhiều lần, vì xin phép nên Thư còn bị bố mẹ chồng thẳng thừng từ chối hoặc ca một bài ca dài bất tận về đạo lý làm dâu phải ở nhà chồng 24/7.
Bao nhiêu lần, Thư tủi thân và phát khóc lên khi bố mẹ chồng nói không cho con dâu về nhà chơi nữa (Ảnh minh họa)
Bao nhiêu lần, Thư tủi thân và phát khóc lên khi bố mẹ chồng nói không cho con dâu về nhà chơi nữa. Mà ở nhà chồng cũng đâu phải nhiều việc gì cho cam. Tất cả mọi việc trong nhà, đi làm về Thư đều làm ngon lành hết từ A-Z. Thậm chí nếu chủ nhật có ý sang nhà đẻ, Thư cũng đã chu đáo chuẩn bị đồ ăn cho bố mẹ chồng vào bữa trưa và bữa tối. Ông bà chỉ việc cho vào lò vi sóng là có thể ăn. Song họ vẫn muốn Thư ru rú ở nhà chồng.
Thấy lần nào xin phép bố mẹ chồng về nhà, bố mẹ chồng đều tỏ vẻ khó chịu. Hoặc nếu không khó chịu ra mặt thì làm mặt lầm lì như không nghe thấy Thư đang xin phép hay từ chối thẳng. Bực mình, Thư không xin phép bố mẹ chồng nữa mà ra chiêu bài “thông báo”.
Để sang bên nhà 1 ngày, cứ sáng cuối tuần, Thư bắt tay vào dọn dẹp hết các việc nhà. Song Thư mặc đồ dắt xe ra cửa nói dõng dạc: “Thưa mẹ, con đi xuống ngoại chiều tối con về!”. Dù thái độ của bố mẹ chồng không vui thì Thư vẫn đi và khi về Thư vẫn tỏ thái độ bình thường.
Cố tình ra chiêu bài "thông báo" như vậy khi về nhà bố mẹ đẻ, Thư càng bị bố mẹ chồng ghét và bực mình hơn. Có lần, biết em gái về thăm nhà, Thư cũng thông báo cho bố mẹ chồng: “Em gái con hôm nay từ Sài Gòn về, con xin phép qua bên nhà chơi với em. Đến khoảng 10h tối con về ạ”. Khi đi, Thư đã xin phép đàng hoàng, vậy mà tối ấy về, vừa dắt xe vào nhà, Thư đã bị bố chồng chửi và quát tháo đuổi ra khỏi nhà. Mẹ chồng thấy vậy cũng hùa theo, chồng Thư thì đi làm chưa về.
Mới đây nhất, biết bà ngoại tụt huyết áp đột ngột lại kèm sốt cao nên đi làm về, vợ chồng Thư rủ nhau tạt luôn qua nhà bà ngoại. Vợ chồng cũng đã gọi điện về bảo bố mẹ chồng đừng đợi cơm vì sẽ về muộn. Bố chồng nghe điện, tỏ thái độ khó chịu, không thèm ừ hứ hay hỏi thăm gì thông gia 1 câu.
Khi vợ chồng Thư về đến nhà lúc 8 giờ tối, bố chồng thẳng tay chỉ vào mặt con dâu chửi: “Mày về nhà này làm dâu rồi thì miễn về nhà bố mẹ đẻ nhé”. Sau đó là đủ kiểu những câu nói khó nghe đầy ích kỷ của bố mẹ chồng như: “Chúng mày đui mắt à, sao đi giờ này mới về, không biết đường về sớm à?”, “Đi làm về mà không nấu cơm cho bố mẹ. Sang đấy rồi chết dí ở đó luôn, nhà này đâu phải cái chợ thích đi thì đi. Cách sống như thế tao không chấp nhận được. Có học mà ngu lâu khó đào tạo, nói như nước đổ đầu vịt”…
Nghe bố chồng quát mắng ầm ĩ, phận là con dâu, Thư ức chế kinh khủng. Hai hàng nước mắt của Thư trào ra. Bố mẹ chồng không vì thế mà nguôi cơn mắng, họ dùng những lời lẽ nặng nề chì chiết cô. Quá tủi thân và uất ức, Thư không thể chịu được, cô đưa tay ôm mặt khóc và chạy vụt lên phòng của 2 vợ chồng.
Dù anh xã chạy theo và động viên bảo “tính bố từ xưa đã vậy rồi” nhưng Thư không thể chịu được khi nhà chồng cứ muốn tách hẳn con dâu ra khỏi bố mẹ đẻ và muốn cô quên hẳn gia đình mình… Trong đầu cô cứ nghĩ tới việc sẽ nhất quyết thuyết phục chồng ra ở riêng để thoát khỏi sự ngột ngạt này.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











